Nấu Nướng

van cooking 2Ở tuổi mà ai cũng đang giảm lại việc ăn uống, ăn để mà sống chứ không phải sống để mà ăn thì tôi lại thấy hơi tiếc từ bao năm nay mình đã không biết nấu ăn rành rẽ như các cô bạn khác. Nữ công gia chánh không phải là món tôi thích thú từ khi còn nhỏ. Đa số bé gái nào lớn lên cũng có đôi que đan hay một cái bàn căng để thêu. Tôi thì không. Đa số bé gái nào cũng chơi trò buôn bán, nấu nướng khi còn nhỏ, tôi thì không. Học nấu ăn là môn học nằm chót nhất trong các lớp tôi muốn học.

Khi ở Việt Nam nhà tôi có một chị giúp việc. Chị bị câm và má tôi đặt tên cho chị là Cam. Chị Cam là người quán xuyến lo công việc nội trợ trong nhà thời gian tôi lớn lên. Sau khi chị về quê, má tôi trở thành bếp chánh, sai biểu tôi công việc nấu nướng lặt vặt. Nếu là một người thích nấu ăn tôi đã học rất nhiều từ những năm này. Nhưng vốn dĩ không, nên biết đó rồi quên đó như nước chảy lá môn. Nhớ có lần mà tôi sai lên chợ mua rau muống, tôi đem về bó rau lang. Giửa rau muống và rau lang tôi không làm sao phân biệt được.

Bạn bè tôi cứ hỏi vậy trong những năm không ở với cha mẹ ai lo cho việc ăn uống hằng ngày. Tôi cũng khá may mắn chuyện kiếm cho mình có bữa ăn. Nếu đi học gần nhà thì có cơm nhà, bằng đi học xa lại có cơm nội trú. Một năm ở Huế, một năm ở Qui Nhơn, và hai năm ở Quảng Ngãi tôi đều có cơm nội trú. Qua tới Mỹ, nấu nướng qua loa và ăn fast food ngoài đường. Cái thời gian còn trẻ này cơ thể cần biết bao nhiêu là dinh dưỡng vậy mà chỉ ăn để mà sống thôi. Nhiều khi nghĩ lại cũng thấy xót xa nhưng đó là do mình đã không giỏi giang công việc bếp núc. Trách ai giờ?

Thập niên 90 Cali hay nói đúng hơn là quận Cam đã có nhiều nơi nhận nấu cơm tháng. Gia đình nào cũng chồng làm vợ làm, nếu không có sự giúp đỡ của hai bên cha mẹ thì đành phải ăn cơm tháng thôi. Sau hai ba lần thay chỗ, cuối cùng tôi cũng có được một nơi nấu cơm tháng khá tươm tất bởi giá cả không mắc làm mà đồ ăn rất vừa miệng. Mỗi phần cơm có ba món. Lúc nào cũng có món canh. Chủ tiệm cũng để cho mình lựa hai món. Tôi không lựa canh vì thấy nó béo quá. Người đưa cơm thường là các em học sinh đại học hay các bác đã lớn tuổi đi làm kiếm thêm chút đỉnh.  Cứ khoảng chừng bốn tới năm giờ chiều cổng nhà tôi có bị ni lông trắng treo lơ lửng. Có gia đình cũng không đặt cơm tháng và chỉ dùng cơm chỉ thôi. Cơm chỉ nghĩa là ra ngoài tiệm bánh mì nướng có bán các thức ăn rồi thích món nào thì cứ chỉ mà mua đem về. Mỗi cách có cái thuận tiện riêng của chúng.

Có một lần ông Martin Yan trong chương trình Yan Can Cook mở dạy một lớp nấu ăn ở trường Golden West college thì tôi ghi tên học liền. Ông dạy món xào thịt bò, chi phí chỉ 50 đồng và học sinh được mang thức ăn về nhà. Khi tới lớp nhìn thấy ông xắt thịt xắt rau giật mình luôn. Dĩ nhiên là tôi đâu có theo kịp được.  Ông tận tình tới giúp giùm. Chiều hôm đó gia đình có bữa cơm với món xào thật ngon. Cho tới bây giờ tôi vẫn chưa thực hiện lại món xào nầy. Mà cũng không sao, ở cái tuổi và ở cái thời đại người ta kiêng cữ thịt đỏ, không biết xào thịt bò đôi khi là một lợi thế.

Khi gửi con vào nhà trẻ tôi thường lựa những nhà trẻ có bao ăn sáng và ăn trưa. Tuy có mắc hơn thật đó và lái xe còn có thể xa hơn nữa nhưng ngược lại rất thuận tiện. Khi hai con vào tiểu học rồi đến trung học mùa hè là mùa tôi khổ sở nhất. Bởi lẽ trong niên học, trường có bán thức ăn sáng và trưa; mùa hè, chúng ở nhà, việc ăn uống phải do tôi lo liệu. Khi cô xếp trẻ của tôi than van về việc lo ăn uống cho cậu con trai của cô trong mùa hè tôi cười ngất. Tôi báo trước cho cô rằng chờ khi cháu ở tuổi phát lớn lúc đó mới hiểu được câu người xưa có nói, “ăn rào rào như tằm ăn dâu”.

Hai năm nay biết được Người Việt Online trang Phụ Nữ là trang tôi thường chú ý. Trang này thường có những hướng dẫn về việc nấu nướng. Phụ Nữ mà. Tôi học được hai món rất đắc ý, dể làm, ai ăn cũng không chê. Đó là món canh bầu nấu với tôm và món meatball. Nhớ trong ca dao ca câu:

Râu tôm nấu với ruột bầu
Chồng chan vợ húp gật đầu khen ngon.

Món canh tôi làm cũng ngon như vậy đó. Còn món meatball tôi dùng để nấu với bún riêu. Ai ăn cũng khen nó mềm và mùi vị thấm tháp.

Cô em họ của chồng tôi vừa mới qua một cơn bạo bịnh. Nhà thờ cô khuyên cô nên có những việc làm mang lại niềm vui cho những người khác. Khi người khác vui thì tự nhiên mình cũng sẽ thấy vui. Và niềm vui nó có thể mang lại sức khỏe cho mình. Cô kể, cứ một hay hai tuần cô lái xe đi thăm người bà con hay bạn bè. Mỗi lần đi thăm cô đều mang theo một món quà nho nhỏ nhưng ai cũng thích. Cô làm bánh hỏi. Bây giờ bánh hỏi được đóng khô như bún hoặc miến. Một bao bánh chỉ có một đồng, không tốn của, chỉ tốn thời gian. Mà ở cái tuổi về hưu thời gian ai cũng có. Cô nói, người mình ai cũng thích bánh hỏi. Không cần phải cao sang ăn với thịt thà gì. Chỉ cần một hủ nước mắm pha ngon, một chút dầu và chút hẹ hay hành lá là đã có một bữa ăn đáo để. Miếng trầu là đầu câu chuyện. Cô cũng nói, không biết sao cứ mỗi lần đi như vậy, cô lại không thấy mệt tí nào.

Mấy tháng nay anh con trai đầu về ở chung với chúng tôi việc nấu nướng lại thêm phần bận rộn hơn. Nhưng tôi không để nó là gánh nặng làm mất vui cho bữa ăn trong gia đình. Tôi thường nói với cháu phụ giúp giùm và chỉ bảo cháu làm những món đơn giản. Dĩ nhiên hai cái món đơn giản nhất là luộc trứng và chiên trứng. Cái chiên trứng còn có nhiều hình thức khác, trứng ốp la, trứng kho, trứng trộn (scramble eggs). Tôi cứ thường nói, con ráng học cho biết để sau ra ở riêng còn có thể tự lo cho mình. Đặc biệt, khi con có gia đình con có thể giúp giùm vợ con nữa. Làm con cái, ai cũng ham ra ở riêng. Cậu thấy có lý nên cũng chăm chỉ phụ giúp với nhau. Cái dễ thương của những lớp trẻ bây giờ họ không nghĩ việc nấu nướng là việc riêng của đàn bà.

Tôi nhớ tới khay bánh hỏi cô em họ cho tuần trước. Cô kèm thêm nước mắm ớt tỏi. Nó đơn giản nhưng ngon làm sao.  Rẻ và cũng không khó làm. Có lẽ đi chợ cuối tuần sẽ phải mua bánh hỏi khô về tập làm với con. Teamwork lúc nào cũng làm công việc nhẹ nhàng hơn. Cái ngon đôi khi nó không nằm trong cao lương mỹ vị mà từ tấm lòng đi ra. Có thể tôi đã không giỏi bếp núc ở tuổi ba mươi, bốn mươi nhưng ở cái tuổi mà ăn uống chỉ là  ăn  để mà sống thì vẫn cứ phải học nấu ăn thôi.

Nấu nướng, cũng như nghĩa vụ công dân, nó là việc chung nào phải của riêng ai.

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Những Vì Sao Ở Huế

trang tien 2

Năm 1974 đậu xong tú tài tôi ra Huế học. Đó là một lựa chọn tự nhiên vì gia đình tôi có gốc gác bà con ở Huế, chi phí học ở đó nhẹ nhàng hơn ở Sài Gòn, và chị tôi cũng đang học năm cuối ở đây nữa.

Tháng Ba năm 1975, Huế  bắt đầu đi tản. Từng đoàn người từ Quảng Trị vào Huế, rồi từng đoàn người từ Huế đi vào Đà Nẵng.  Trong cái nắng gay gắt của miền Trung, chiếc xe tôi nằm ì ạch trên đèo Hải Vân.

Hơn hai tháng sau đó tôi có trở ra Huế một lần nữa thăm gia đình chú thím. Rồi Huế trở thành quá khứ.

Tôi cứ thường ví bạn bè xưa như những vì sao. Nhận ra được thì mình có thể kết nối lại và có được một cái gì đó cụ thể hơn như những chòm sao có cái tên riêng của chúng. Còn không thì chúng nằm lẽ loi trên nền trời. Nhìn thấy đó nhưng không làm sao với tới.

Tôi vẫn còn có những vì sao như thế. Chị Bông ở Tam Kỳ, Vũ đình Quảng ở Quảng Ngải, Truật, Tố, Nguyễn thị Phượng và một vài bạn bè khác tôi không nhớ tên khi học một năm ở Cao Đẳng Sư Phạm Qui Nhơn. Hà và anh ở Huế.

Tôi quen Hà một cách tình cờ khi hai đứa ngồi học gần bên. Tính tình Hà vui vẻ giống tôi nên bắt chuyện với nhau rất nhanh. Một lần hai đứa vào thư viện tìm sách lại cùng một cuốn sách anh đang kiếm. Vậy là chúng tôi đã trở thành một bộ ba thân nhau từ đó.

Nhà văn Duyên Anh có viết, có hai thứ chúng ta không thể nào dấu được, đó là khói và tình yêu. Tôi biết anh có cảm tình với tôi, qua cách nói chuyện và nhất là qua cái nhìn. Riêng tôi vẫn giữ tình cảm trong giới hạn tình bạn hoặc là một tình cảm bạn bè đặc biệt hơn một chút.

Hà thì đi xe đạp tới trường. Tôi đi bộ. Còn anh đi chiếc motocycle. Mỗi lần đi thư viện anh lái xe chầm chậm theo chiếc xe đạp của Hà có tôi ngồi phía sau.

Tình bạn chỉ vài tháng ngắn ngủi rồi mọi sự đều thay đổi khốc liệt. Tháng Năm của năm 1975 tôi trở ra Huế thăm chú thím tình cờ gặp lại Hà khi đang đi chợ Đông Ba. Hà nói gia đình phải về quê ngoại sống. Cái lo âu hối hả của tình thế lúc đó nó lớn hơn cái mừng của hai người bạn gặp nhau. Nhưng dù vậy, Hà có nói cho tôi biết, nhiều bạn bè tưởng tôi bị đắm tàu trong đêm ra khỏi Đà Nẵng. Anh nghe và buồn ứa nước mắt.

Năm nay tôi đã có liên lạc lại với nhiều bạn bè xưa. Trong cái vui tìm lại được bạn cũ thì lại có những giây phút nao nao nghĩ đến những người bạn mà sợ rằng không bao giờ gặp được. Trong đó có Hà và anh. Ở cái tuổi thường hay nghĩ đến quá khứ, nhất là tuổi thanh xuân, thì Hà và anh là những người tôi vẫn thường nghĩ tới. Tôi không nhớ tên anh nhưng người thì nhớ rất rõ. Anh dáng người cao cao thường hay mặc chiếc áo sơ mi màu vàng úa. Tôi cũng không biết nguyên tên họ của Hà. Chỉ biết Hà đạp xe đạp đi học từ một vùng phụ cận Huế. Đó là Huế còn lại của tôi.

Đã hơn 40 năm trôi qua cuộc đời của hai người đó như thế nào. Anh có phải đi kinh tế mới như một vài người bạn khác của tôi? Anh có gia đình riêng và ở tuổi này đã có cháu hay chết trẻ bất ngờ? Còn Hà nữa. Tôi mong sao cuộc sống của cô bình yên, có gia đình, chăm non cho chồng con. Tôi còn nhớ đôi mắt của Hà lúc nào cũng cười. Chắc số phận cô cũng êm ấm.

Đã từ lâu tôi không có ý định trở lại Huế. Hai chị em tôi cứ thường ước ao được đi chuyến xe từ trong Nam ra Bắc, rồi sẽ ghé lại những địa danh đã từng biết qua lịch sử hay sách vở khác. Tôi nói với chị tôi là nếu đi sẽ không ghé Huế. Cho tôi bây giờ tôi cũng nghĩ mình sẽ không ghé Huế. Tôi không hiểu vì sao mình lại có ý nghĩ như vậy nhưng bây giờ tôi đã nghĩ ra. Bởi vì Huế không phải là nơi chốn lạ. Nhưng để trở về không có Hà và anh Huế sẽ trở thành một chổ dừng chân để viếng thăm cho người du khách. Mà tôi đâu phải là du khách. Hà và anh đã cho tôi những ngày tháng rất dễ thương ở khuông viên của trường đại học Văn Khoa. Tôi muốn giữ lấy nó cho dù chỉ nhìn qua sau lớp bụi.

Nếu có ai hỏi tôi đã biết Huế chưa, thì vâng, tôi có ở đó gần một năm. Huế có cầu Gia Hội và những con đường mà ba tôi đã đi qua trong thời trai trẻ của ông. Ở Huế có Bao Vinh, căn nhà cổ đại gia đình Chú Thím đã từng sống.

Huế có sông Hương, núi Ngự, cầu Tràng Tiền, và nhiều địa danh mà trong văn thơ và nhạc vẫn nhắc tới.

Riêng tôi, Huế còn có những vì sao.

Posted in Uncategorized | 1 Comment

Nửa Năm Trên Facebook

FB-emoji

Khi nghe tôi đang viết về cảm tưởng của mình sau nửa năm dùng Facebook liên lạc với bạn bè cũ Thuỳ, bạn tôi, cười chọc:

– Thiên hạ dùng Facebook nát nước mà giờ này chị viết nửa năm trên Facebook!

– Đâu có sao. Cũ người ta, mới của mình.

– Mà sao lại nửa năm? Thường thì người ta viết một năm chứ?

– Nửa năm là đủ rồi. Thời đại kỹ thuật nhanh lắm. Cứ nửa năm lại có một cái mới ra đó sao. Chờ tới một năm thì con ‘nát nước’ nửa.

Thuỳ qua đây sớm ở cái tuổi nhỏ hơn tôi nhiều. Cô không còn một bạn bè nào trong nước. Với tôi, nửa năm qua hay nói đúng hơn ba tháng đầu với Facebook là một cuộc hành trình ngạc nhiên và thú vị.

Tháng mười hai năm ngoái, một người bạn khuyên tôi nên có Facebook để liên lạc với bạn bè thuận tiện hơn. Bắt đầu tư đó tôi nhận được nhiều tin tức hình ảnh qua lại từ những bạn bè cũ trực tiếp và gián tiếp của mình. Tôi xa bạn học cùng trường đã trên 40 năm. Người nhớ người quen nhưng qua Facebook tôi lần lượt nhận diện lại được từng người bạn của mình.

Thật ra lúc đầu cũng bỡ ngỡ lắm. Người nhớ thì đã đành nhưng người quên hoặc không biết thì cũng khó hỏi. Lòng tôi háo hức muốn biết từng người một. Cứ mỗi lần như vậy tôi lại phải hỏi qua anh bạn đồng lớp nhưng không cùng lớp ngày xưa. Biết tên anh từ những năm học lớp 7, lớp 8 và bây giờ qua Facebook với tấm hình profile của anh tôi mới nhận ra bao nhiêu năm nay mình đã biết nhầm người. Buồn cười vậy đó. Từ đó anh trở thành một người bạn thân và còn hơn thế nữa một người bạn thân đồng hương.

Tôi gặp lại chị bạn đã có thời chơi chung với nhau khá là thân. Chị nhắc lại những ngày hai chị em ngồi ở lan can lầu nhà chị làm thơ. Đó là cái thời tôi còn học ở bậc Tiểu Học và chị thì đang học ở lớp Sáu hay lớp Bảy. Tôi hoàn toàn quên về chuyện này hay nói đúng hơn câu chuyện nằm sâu trong lớp màn ký ức. Nửa đêm tôi thức dậy trăn trở nhớ đến chuyện ngày xưa, nhớ cái nóng những ngày hè ở quê nhà và những ngày mơ mộng non trẻ. Nghĩ đến hai chữ làm thơ chị nói, tôi bật cười. Phải nói là hai chị em rặn thơ mới đứng. Có những hôm chúng tôi bỏ cả tiếng đồng hồ để tìm chử nọ vần với chử kia. Có những hôm bài thơ không viết hết được cũng vì không kiếm ra được vần. Tội nghiệp vậy đó. Tội nghiệp cho những bài thơ bỏ dở của hai chị em. Nhưng chúng thật sự không mất đi đâu hết, chúng chỉ nằm trong lớp bụi kỷ niệm của thời gian thôi.

Có một lần, một anh bạn gửi tới cái tin nhắn với một sự ngạc nhiên khi nhận ra tôi và một cô bạn gái nữa là ai. Anh viết ra đầy đủ tên lẫn họ của hai đứa. Khi đọc những dòng chữ của anh, không biết sao tôi cứ tưởng tượng như anh nằm trên chiếc võng và bất ngồi dậy thảng thốt nhận ra bạn của mình. Năm học đó, chúng tôi bốn đứa chơi rất thân với nhau. Giờ học về đi chung và nói chuyện huyên thuyên đủ điều. Hai đứa con trai và hai con gái đi chung với nhau thì dĩ nhiên có nhiều chuyện vui để nói và trao đổi qua lại. Cảm ơn anh đã cho tôi nhớ lại cái khoảng thời gian đó.

Tháng mười hai là một tháng rộn ràng trong năm. Vừa xong lễ Giáng Sinh, Tết Tây, người ta bắt đầu chuẩn bị ăn Tết Ta. Bạn bè ăn Tết rất lớn. Lần đầu tiên tôi mới thấy một cây Mai chứ ngày trước chỉ biết có cành Mai mà thôi. Text qua cậu em của cô bạn mình hỏi có phải đó là cây Mai không thì cậu cho biết nhà vườn bây giờ chơi Mai lớn như thế. Nhà tôi ở khá xa khu phố Việt mình đây nên Tết thì cũng âm thầm thôi. Bạn bè mỗi ngày post lên những tấm hình mới. Có người lên hình bàn thờ trang trí ở nhà. Có người lên hình đi lễ chùa, đi thăm mộ, hay thăm bà con. Mỗi tấm hình đưa lên tôi bấm Like. Không Like làm sao được khi những tấm hình đó đã cho tôi biết lại được cái hương vị Tết ngày xưa của trong văn thơ mà tôi đã học. Tôi có cảm giác như mình được ăn Tết chung với gia đình bạn. Thật sự, tôi đã bấm Like với tất cả sự trân trọng và lòng biết ơn.

Có một cái post làm tôi rất cảm động từ anh bạn đưa lên tấm hình của mẹ mình vừa mới ở bệnh viện về. Anh viết, “sau trận đau phải nhập viện,nay mẹ tui được như dầy,mừng ghê”. Má tôi cũng vừa hồi phục qua cơn bệnh nặng lúc đó. Tôi hiểu được cái mừng của anh. Anh phải là một người con có hiếu. Và tôi đã bấm Like với hình của trái tim. Đó là cái trái tim đầu tiên tôi viết lên Facebook. Mong cho bà được khỏe mạnh sống lâu với con cháu.

Có nhiều tấm hình tôi bấm Like không phải từ bạn bè cũ đưa lên. Đó là những tấm hình cho tôi thấy cái đẹp trong cuộc sống và thăng hoa của con người. Hình của những bạn nữ tuổi chắc khoảng vừa ngoài năm mươi xinh xắn ngồi trò chuyện trong một tiệm cà phê. Nó cho tôi thấy được sự tự do của người phụ nữ mà trong thời gian tới lớn lên ở quê nhà chưa thấy được. Một tấm hình khác cũng của những người nữ trẻ (không biết sao đàn bà nhiều hơn đàn ông)  đi tắm biển trong chiếc quần ngắn và áo thun. Đơn giản vậy thôi. Năm người cười toe đưa tay cao giấu hiệu chữ V. Tôi nhìn thấy trong họ một sự tự nhiên, mạnh dạn mà chắc ngày xưa tôi không bao giờ dám làm. Tôi Like những tấm hình đó hết.

Bạn bè còn share những trang mạng khác đã đọc qua với nhiều đề tài khác nhau từ nấu an, phong cảnh, văn thơ, hay thời sự. Một trong những cái share mà tôi rất thích đó là bài thơ dài ‘Em Ơi Hà Nội Phố’ của nhà thơ Phan Vũ. Bài thơ này có phổ nhạc. Thường thì bản nhạc làm bài thơ dễ đi vào lòng người, trong trường hợp này phải đọc bài thơ mới biết hết cái đẹp của nó. Tôi share riêng vào Timeline của mình để khi nào thích thì lên đó đọc.

Từ ngày gặp lại bạn bè củ trên Facebook cái cảm tưởng ly hương não nùng của mấy mươi năm qua tan biến hết. Tôi nhìn thấy quê mình gần lắm như chỉ đứng từ bên này bờ ngó qua bên kia. Quê hương nằm ngay trong tầm mắt. Cái thị trấn của tôi đã thay đổi hoàn toàn. Những căn nhà lầu cao từng mọc lên. Quán cà phê, nhà hàng và cả con người nữa đã thay lên một lớp áo của đời sống mới, đẹp hơn. Tôi không nhận ra được ngoại trừ một vài tấm hình chụp còn lại từ mấy mươi năm trước. Vậy, mà tôi vẫn không thấy lạ. Người ta nói, quê hương là chùm khế ngọt. Quê hương của tôi, cái thị trấn nhỏ năm hai bên con quốc lộ số 1, không hề có chùm khế ngọt, rặng dừa xanh hay con sông nhỏ. Con sông Đập Đá những năm tháng tôi lớn lên khô cằn quanh năm. Quê hương của tôi chính là con người mà chỉ cần nghe cùng học chung ở mái trường xưa là đã thấy thân thiết rồi.

Mấy mươi năm nay tôi đưa gia đình đi thăm viếng nhiều nơi qua những thành phố và cảnh trí thiên nhiên khác nhau. Những ngày tháng sắp tới trong cái tuổi về hưu chắc chúng tôi sẽ có thêm những chuyến đi khác nhưng có một nơi tôi sẽ không đi mà chỉ có trở về. Nơi đó chính là quê hương, cái thị trấn nhỏ (chắc không còn nhỏ nữa), mái trường xưa và bạn bè thân thương cũ.

Posted in Tuyet Van | 1 Comment

Giả Từ Toys R Us

Toy-2

Khi nghe Toys R Us sẽ đóng cửa vì bị phá sản lòng tôi có ít nhiều xúc động.

Toys R Us là tiệm đồ chơi lâu năm và lớn ở Mỹ. Gia đình nào có con nhỏ cũng đều gửi lại một ít kỷ niệm với tiệm đồ chơi này.

Chúng tôi biết Toys R Us trước khi đưa con trai ra đời. Hai vợ chồng cũng tính bỏ ra số tiền nhỏ sắm sửa phòng ốc chuẩn bị cho cháu thì khi tới đó mua đồ chúng tôi đã bỏ ra gấp đôi số tiền mình dự định dùng.

Đồ ở đây đẹp quá. Cái gì cũng có. Với một bà mẹ mới và muộn con như tôi, tôi không thể nào nói không được.

Tôi lớn lên không có đồ chơi ngoại trừ con búp bê của chị tôi chuyền xuống. Vào đây, lại thấy muốn thành trẻ con để được sở hữu những món đồ chơi này. Tiệm nằm ở thành phố Huntington Beach, gần trường Golden West college. Tiệm được coi là hạng sang trọng. Cái cuộc viếng thăm lần đó là bắt đầu cho những chuyến viếng thăm sau này theo với sự lớn lên của hai đứa con trai.

Cứ mỗi sáng chủ nhật chúng tôi lại coi tờ quảng cáo của Toy R US trên tờ báo Register của Orange County mình. Tờ quảng cao đẹp lắm, nền giấy bóng, vì là đồ chơi, nên màu sắc rất bắt mất.

Cuối năm gần đến mùa Giáng Sinh tiệm lại in catalog giới thiệu những đồ chơi mới cho ra vào dịp lễ lớn. Chúng tôi và hai đứa con cháu đầu coi để tính trước món nào nên mua, món nào không.

Mùa lẽ Tạ Ơn, trong khi bạn bè dậy sớm ra mall để mua quần áo và vật dụng trong nhà, tôi ra Toy R Us để mua đồ chơi cho con. Cứ nghĩ là tiệm đồ chơi thì đâu có ai phải xếp hàng chờ đợi vậy mà cũng khối người tới rất sớm để mua được những món hàng với giá đặc biệt. Đó là cái năm tôi mua chiếc xe đạp lớn cho Andrew, và năm sau, mua cái piano nhỏ cho Leonard. Cũng nhờ cái piao con nít đó mà tôi đánh được bản ‘Kìa Con Bướm Vàng’ đó chứ.

Mỗi lần dẫn các con tới tiệm Toys R Us thì cũng như dẫn các con đi chơi vậy. Phải nói đây là rừng đồ chơi. Hai đứa nhỏ đi dọc theo từng quầy hàng và xem xét các môn đồ chơi khác nhau. Thỉnh thoảng lại nghe tiếng kèn đồ chơi vang lên bởi những món đồ này có cái kèn với mấy chữ “Thử Tôi Đi” (Try Me). Gần như đứa con nít nào cũng phải vài lần bấm qua. Một lần khi Andrew lên ba tuổi, chúng tôi dẫn cháu đi mua món đồ chơi mà cháu đã muốn mua trước đó. Tới nơi, cháu lại thấy một món đồ chơi mới khác và cứ khăng khăng ôm chặt lấy món này. Khi thấy tôi không cho mua Andrew khóc rất to, dỗ mãi vẫn không nín. Tôi bắt đầu cảm thấy hơi mắc cỡ với người xung quanh thì quầy hàng bên cạnh một cháu trai khác cũng bắt đầu khóc to không kém cùng với lý đó tương tự. Hai bà mẹ nhìn nhau lắc đầu cười. Những bà mẹ khác cũng cười nhưng chêm vào, “con nít dễ thương làm sao” (they are so cute).

Đồ chơi của Toys R Us đẹp và bền. Mấy năm trước tôi vẫn giữ lại những món đồ chơi đặc biệt để làm kỷ niệm cho hai đứa con. Nói vậy chứ thật ra để kỷ niệm cho chính mình thì đúng hơn. Tụi trẻ lớn lên, chơi game, có internet, và những social network như Facebook, Snapchat, những món đồ chơi đặc biệt này nằm im lìm trong thùng cạc-tông lớn, như câu chuyện phim Toy Story của thập niên 90. Ông anh họ khuyên tôi nên đem gửi cho các hội từ thiện. Anh nói, kỷ niệm là trong óc trong tim mình chứ không cần phải qua vật chất. Những gì mình không dùng được thì nên để người khác dùng. Và tôi thật sự thấy vui khi những món đồ chơi của Toys R Us lại một lần nữa làm vui các trẻ con khác.

Khi hai đứa con trai lớn dần thì những chuyến đi tới Toys R Us cũng ít dần. Một lần, người bạn trẻ cùng sở cho tôi biết những món đồ chơi đang có giá hạ đặc biệt ở đây, tôi đã trả lời với một sự kiêu hãnh, “đã năm năm rồi tôi không còn mua đồ chơi nữa”, tôi muốn nói là các con của tôi đã lớn hết rồi đó. Vậy mà hôm nay nghe Toy R Us sắp đóng cửa lòng tôi lại thấy bùi ngùi.

Cuộc sống thì lúc nào cũng có sự thay đổi. Mặt trời lên rồi mặt trời xuống. Nhưng sự ra đi của Toy R us tôi cho là một tổn thất lớn với các trẻ em. Ngay cả khi là người lớn như chúng ta cũng thấy rộn ràng khi bước vào tiệm đồ chơi này. Cái cảm giác rộn ràng chỉ ở Toys R Us mới có. Tiệm đã chuẩn bị đóng rồi. Tiếng kèn đồ chơi ở đây chỉ còn là âm thanh trong trí tưởng.

Posted in Tuyet Van | Leave a comment

Sống Như Khi Còn Trẻ?

Vị bác sĩ trẻ chăm chú nghe tôi nói, ông gật đầu nhẹ vài cái rồi nở nụ cười to. Nhìn thấy cái cười của ông thì tôi hơi yên tâm. Chắc cũng không có gì đâu. Bác sĩ Young là bác sĩ gia đình. Ông là người Phi, chắc cùng là Châu Á với nhau, ông đối xử với tôi như là người trong gia đình hơn là giữa bệnh nhân và bác sĩ.
– Không sao đâu cô. Kết quả thứ máu vừa rồi rất tốt. Cô cứ giữ tập
thể dục như thế này là quá tốt.
– Nhưng sao mấy tháng này tôi có đủ thứ bệnh hiện ra vậy bác sĩ? Mắt      tôi thấy chớp sao, đầu gối đau, tai lùng bùng, và mất ngủ nữa.

Tôi dừng lại không nói tới chuyện tóc rụng và nay mai phải niềng răng bởi răng và tóc không liên quan đến ngành chuyên khoa của ông. Ông lại cười to hơn, nói:
– Đừng lo cô. Theo như cô nói, năm vừa rồi cô có quá nhiều lo lắng
về gia đình và công việc. Có thể những điều đó làm cho các hiện tượng
lão hoá đến cùng một lúc. Lão hoá là định luật tự nhiên. Cô không có gì
phải lo hết. Nếu đi bộ nửa tiếng một ngày như có đây thì cô phải sống
đến một trăm tuổi.

Nghĩ tới má tôi và những người cao niên trong nhà dưỡng lão tôi mới đi thăm tuần vừa qua, tôi nói với ông:
– Tôi thật không ham đến một trăm đâu. Tám mươi lăm là tốt rồi.

Vị bác sĩ lại cười nửa,  dặn dò tôi một vài điều căn bản và chào tôi. Vậy chắc mình cũng không sao đâu. Chỉ là lão hoá thôi mà.

Lão hóa. Cái từ nầy tôi nghe trên TV cách đây mười năm qua một chương trình quảng cáo. Mới đầu tôi không hiểu nó là cái gì. Lần đầu tiên trong cuộc đời tôi mới nghe thấy hai chữ này. Tôi vốn là người ham đọc sách. Lúc còn ở Việt Nam, tôi đọc hết sách của Tự Lực Văn Đoàn. Đọc qua Nhã Ca, Túy Hồng, Trùng Dương, Nguyễn thị Hoàng, Sơn Nam, Bình Nguyên Lộc. Nếu phải kể ra tên thì còn dài nữa nhưng tôi không thấy cuốn sách nào nói tới hai chữ ‘lão hoá’ cả. Không hiểu nhưng nghe riết rồi cũng hiểu. Tôi đoán ra lão hoá nghĩa là già. Lúc đó tôi bật cười ra, ‘ha, mấy ông quảng cáo giỏi thiệt. Già thì không nói là già mà nói lão hoá, nghe cho nó văn chương.  Bây giờ thì lão hóa đang ở trong người tôi và có lẽ tôi cũng cần kiếm lại những cái quãng cáo kia. Cái từ lão hoá nghe không còn văn chương nữa…

Nhóm bạn tôi bốn đứa mỗi năm gặp một lần vào lúc cuối năm. Chỉ là dặn nhau ra ngồi ăn và tán gẫu một chút. Phần còn lại dành cho text. Chúng tôi biết nhau từ mấy mươi năm trước khi đang học Đại Học. Lớn lên gia đình mỗi khác nhưng vẫn còn giữ liên lạc với nhau cho tới giờ. Thuỳ vẫn còn buồn ủ rũ sau cái chết của mẹ cô. Thuỳ chăm sóc cho mẹ được bảy năm, mỏi mê quá, cô gửi mẹ vào viện dưỡng lão. Hai tháng sau bà cụ mất lặng lẽ trong đêm. Thuỳ cứ ray rức mãi về quyết định của mình.

– Thôi, Thuỳ cố gắng đừng buồn nữa. Sống, chết đều do ông Trời quyết
định. Mình không có tính toán trước được đâu.

Phượng an ủi Thuỳ, ngừng một chút, cô nói tiếp:
– Sẵn đây, mình nói các bạn biết, mình và anh ấy chuẩn bị ly dị…

Ba đứa còn lại quay nhìn Phượng ngạc nhiên. Cô im lặng bình tĩnh, cái bình tĩnh để che đậy những giông bão trong lòng. Với tâm trạng của hai bạn mình tôi không dám chia xẻ câu chuyện đi bác sĩ của tôi. Cái khổ của thế xác làm sao bằng cái khổ tinh thần được.

Chúng tôi quyết định đi xi nê ở một rạp gần bên. Dù không nói ra, cả bọn đều nhớ đến cái đêm đi coi xi nê cách đây cũng phải ba mươi mấy năm. Bữa đó, Phượng khóc nức nở báo tin bồ của cô quyết định chấm dứt cuộc tình. Chỉ có khác, cái buồn của ngày hôm nay hình như trầm hơn và cũng sâu hơn. Cũng như bữa đó, xong xi nê chúng tôi ra ăn tối và ngồi nói chuyện tiếp đến khuya. Ngồi xung quanh cái lò sưởi của nhà hàng câu chuyện về khuya trở nên vui nhộn hơn. Hình như trong chúng tôi ai cũng cảm giác được tự do. Câu chuyện không có gì đặc biệt, chỉ là những chuyện hàng ngày chia xẻ với nhau. Khi ra về, Thuỳ nói:

   – Vui quá, lâu lắm mình mới có một bữa ra ngoài vui như thế này. Chắc
phải bữa nào đi nữa đi, mấy đứa.
– Đúng vậy. Mình phải sống như khi hồi mình còn trẻ mới thấy vui được. Hòa trả lời.

Phượng chêm vào:
– Lúc đi trời còn nắng. Lúc về đã qua ngày khác rồi. Tụi mình đúng là đi
hoang.

Tôi cũng nói theo:
– Thật đó, mà bữa nay đi chơi sao không thấy mệt.

Và mỗi đứa ra về trên mỗi freeway khác nhau, hẹn một ngày gặp tiếp.

          —

Sáng hôm sau tôi thức dậy trễ, vội vàng text cho cô sếp chắc tôi phải vào trễ hai tiếng. Mở điện thoại ra đã thấy 3 cái text của bạn mình. Một đứa nói bị nhức đầu vì ngủ không được. Một đứa nói đau cổ họng. Còn Hòa dặn đừng đi khuya nữa, muốn sống như khi còn trẻ nhưng không được đâu. Cô đang bị nóng và sợ chắc bị cúm.

Tôi cười thầm bởi chính mình cũng thấy mỏi quả. Cũng may là sáng nay không có họp. Năm chữ ‘sống như khi còn trẻ’ của Hòa vang vang trong đầu. Hòa nói đúng. Muốn nhưng không được đâu. Mà muốn để làm gì chứ. Tôi nhớ một câu nói người ta thường hay dùng, ta không thể thay đổi hay sống về quá khứ, cũng không tiên đoán được tương lai, điều tốt nhất là hãy sống với hiện tại. Cái hiện tại là Thuỳ vẫn còn buồn, Phượng đang tiến hành ly dị, Hòa sống một mình, và tôi cảm thấy mỏi mệt vô cùng. Nó không phải là chuyện vui nhưng nó là chuyện của mình. Và nếu mình không biết thương yêu nó, chăm chút nó, thì ai đây? Đời sống không phải là ngồi chờ trận bão đi qua mà phải biết đi trong cơn mưa đang trút xuống.

Tôi vội vàng ngồi dậy text. Không sao đâu, cố gắng tĩnh dưỡng, gặp lại hai tuần. Nghĩ tới cái đầu gối đang đau, tôi text tiếp. Ăn nhẹ xong vô gym ngồi ngâm nước nóng nói chuyện. Cái bữa ăn tối hôm qua mắc quá, khi chia tiền trả tôi biết đứa nào cũng hít hà.

Và tôi lo chuẩn bị đi làm. Chắc không vô trễ đến hai tiếng như mình đã nói.

Posted in Tuyet Van | 1 Comment

Cuộc Chia Tay

Moment-1

Khi cái tin đưa ra tôi phải chuyển về làm việc ở một đơn vị khác ai cũng ngạc nhiên và thương hại cho tôi. Mấy tháng nay hãng tôi có sự thay đổi từ cấp lãnh đạo trên. Những nhân viên dưới như chúng tôi cũng bị ảnh hưởng theo. Xếp trên của xếp tôi nói, công việc tôi sẽ giúp cho bộ phận bên văn phòng mới chạy tốt hơn. Đành chịu thôi. Trời kêu ai nấy dạ.

Tôi làm ở campus này đã hai chục năm. Hai năm nữa thì về hưu. Tôi than thầm, trời ơi, chỉ còn hai năm nữa mà cũng không được yên thân. Tôi bắt đầu dọn dẹp lại những giấy tờ và tài liệu sách vở cũng như copy những documents cần thiết cho công việc của mình. Bắt đầu phải lo kiếm những thùng không để bỏ đồ vào. Tôi phải chuyển qua đó trong vòng hai tuần.

Phải bỏ văn phòng này tôi tiếc lắm. Mỗi lần có ai nghe tôi làm việc ở đây họ đều hít hà, ơi, chị làm ở đó sướng lắm ha. Ở đây, tôi có một văn phòng riêng, bãi đậu xe là tầng hầm dưới đất. Đậu xe vào, lên thang máy thì tới thẳng văn phòng. Hai chục năm nay tôi chẳng hề biết nắng mưa đội mũ che dù là gì. Và còn hơn thế nữa, campus này có phòng tập thể dục cho tất cả các nhân viên làm việc ở đây. Vậy mà bây giờ phải bỏ hết tất cả lại.

Lily, cô bạn đồng nghiệp nhỏ hơn tôi đến hai mươi tuổi, ứa nước mắt. Chị đi em buồn quá. Ở đây có chị em tâm sự cho vui. Tôi hiểu cô. Campus tôi không có mấy người Việt mình làm, gặp được một người đồng hương thì mừng lắm. Anh Thành, bên bộ phận ấn loát, gửi cho tôi hai câu thơ:

Đưa người ta không đưa sang song
Sao nghe tiếng sóng ở trong lòng…

Cách đây gần bốn mươi năm, tôi cũng có một người bạn đọc cho tôi hai câu thơ này khi đưa tôi từ bến xe Quảng Ngãi để về quê ra đi. Lòng tôi bùi ngùi. Chẳng đã gần bốn mươi năm rồi sao. Đó là một thời gian sóng gió mà hình như trong lòng ai cũng có một vết thương. Tôi nhớ là tôi đã rất sợ sự thay đổi. Trong một năm rưỡi ở trại tị nạn, mỗi lần nhìn từng gia đình ra đi định cư là mỗi lần có sự nao nao. Sống ở Indiana một thời gian rồi lại phải chia tay nữa. Chị tôi và tôi đã khóc nức nở. Khi tôi ở Cali, chúng tôi ở trong một chung cư nhỏ và bắt đầu xây dựng tình cảm láng giềng với những căn hộ khác. Nhưng rồi lại phải một lần nữa bỏ đi sau khi mùa được căn nhà đầu tiên. Tôi nhớ ba tôi cũng rất buồn khi phải xa những người bạn mới của ông. Dọn ra rồi, thỉnh thoảng chúng tôi vẫn trở lại thăm các gia đình đồng hương trong khu chung cư nầy.

Người ta nói lịch sử sẽ lập lại thì đây quả là lịch sử đã lập lại với tôi. Cái buồn nao nao chỉ để ứa chút nước mắt nhưng rất não lòng. Thà mình khóc được to, được hả hê có lẽ sẽ dễ chịu hơn. Tôi bắt đầu ngày mới ở đơn vị mới trong bầu trời xám xịt của cơn mưa đầu mùa. Người ta đã báo trước tôi cô xếp mới này nổi tiếng khó tính, ngang tàng, và theo dõi nhân viên từng chút một. Khi nhìn cô, tôi nghĩ ngay tới con gà cồ đá em tôi nuôi khi còn ở quê. Tiếng đồn đi xa và tiếng đồn rất đúng. Nếu hai mươi năm qua tôi đã làm việc rất thoải mái thì hai tháng vừa qua là định luật cân bằng mà tôi phải cầm lấy.

Tối về nhà lòng tôi thật không vui. Giấc ngủ cũng không thấy ngon. Tôi dỗ dành mình, thôi chịu khó đi, chỉ hai năm thôi mà. Cứ nghĩ rằng mình đang tập đi tu, tập nhịn, tập bình tĩnh, tập bỏ qua hết ngoài tai cho tâm hồn được bình yên. Nếu qua được hai năm này thì tôi quả là có đi tu thật đó. Nhưng nói thì dễ chứ đâu phải nói là làm được. Mỗi ngày đi làm về lòng tôi nặng trĩu hơn. Mỗi sáng thức dậy chẳng thấy hào hứng gì để trở lại công việc.

Tôi có một gia đình nhỏ gánh vác, một bà mẹ già phải chăm sóc, bờ vai là chỗ dựa cho chị tôi, tôi không thể để cô chen vào gia đình tôi được. Và tôi bắt đầu thay đổi bởi vì với cô, cô không có lý do gì để thay đổi, nhưng tôi thì có. Tôi bắt đầu nhìn cô khác hơn, không thấy cô giống con gà cồ đá nữa nhưng lại rất giống một người đàn bà mạnh mẽ, giỏi giang, gánh vác hết công việc cho gia đình nhà chồng. Tôi nhìn thấy cái quan tâm của cô khi cô không hiểu hết công việc đã xảy ra như thế nào. Và tôi đã giải thích cho cô cặn kẽ, muốn cô biết rằng tôi sẽ làm việc không phải chỉ với cô nhưng mà là cho cô. Vậy đó, cái chiêu bài đơn giản này đang từ từ có sự ảnh hưởng tốt. Cô xếp khó tánh đang bắt đầu dịu lại. Vẫn còn ngày nắng ngày mưa chứ không phải thay đổi qua đêm đâu nhưng ít nhất có sự thay đổi dễ chịu hơn. Đường tu của tôi còn dài lắm, tôi biết. Tôi phải dặn lòng mỗi ngày chỉ cần làm sao cho ngày hôm nay vui hơn ngày hôm qua là mừng rồi.

Lily và anh Thanh email hỏi thăm tôi và hẹn ra ăn trưa. Nhớ quá những bữa ăn trưa chung với anh em. Có cuộc chia tay nào mà không tránh khỏi bùi ngùi. Nhưng chắc đó là cơ hội để mình biết trân trọng được những tình cảm đã đến. Và còn hơn thế nữa, phải biết mở lòng cho những điều sắp tới. Như cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã viết “Dù đến rồi đi, tôi cũng xin tạ ơn người …”. Thảm cỏ bên kia có thể không giống như thảm cỏ bên này nhưng chắc nó vẫn có màu xanh riêng của chúng…

Đường tu của tôi còn dài lắm.

Posted in Tuyet Van | Leave a comment

Tôi Làm Facebook

20180102_092726Nghe lời bạn xúi, làm facebook đi Vân, làm để liên lạc bạn bè thuận tiện hơn, tôi mở cho mình một cái facebook account liền. Nếu những người làm trong sở biết là tôi vẫn chưa dùng facebook, biết là mấy hôm nay tôi cũng đang tập làm quen với nó, thì chắc họ phải cười chết. Bởi lẽ tôi làm việc bên phần hành kỹ thuật, ở một xứ mà kỹ thuật mới ra đời hai lần trong một năm thì quả thật tôi đã đi rất chậm. Hình như bây giờ nếu không có facebook thì không làm sao gặp lại bạn bè cũ hết. Thôi cứ làm.

Khi lên những tấm hình gia đình đầu tiên tôi cẩn thận chọn chỉ có tôi mới thấy được thôi. Tôi dùng một mạng viết tiếng Việt để viết vài câu giới thiệu. Cái gì cũng phải có mở màng chớ. Sau khi nhờ mạng bỏ dấu xong, đọc lại kỹ lưỡng,  (chứ không thôi bút sa gà chết) tôi cho lên cái post đầu tiên của mình trên facebook và mời hai người bạn nhận  mình trên diễn đàn này.

Ngày hôm sau, tôi có được bốn người bạn mới. Mới là mới trên facebook thôi chứ bạn bè thì biết với nhau từ lớp sáu, lớp bảy rồi. Facebook có chương trình làm di chúc. Nếu tôi phải ra đi, cái gì cần phải làm cho trang mạng của tôi đây. Mình muốn giữ nó vĩnh viễn hay chỉ cho lên một thời gian rồi đóng luôn thôi. Ai sẽ là người liên lạc với họ để báo tin buồn này? Tưởng làm facebook liên lạc bạn cũ cho vui chứ đâu ngờ phải đối diện với những câu hỏi mà rất nhiều người không ai dám nói tới!

Khi thấy bạn tôi có đến vài trăm người bạn tôi thật giật mình. Bạn ở đâu mà nhiều quá vậy? Ngày hôm sau tôi có đến mười mấy cái yêu cầu để làm bạn trên mạng. Cứ từ người này kết nối tới người bạn khác, nảy sinh không kịp trở bàn tay. Lúc đầu tôi nhận hết. Khi đến con số gần bốn mươi tôi bắt đầu thấy ngại. Mình chỉ cần có một số bạn cũ thôi mà. Khi thấy tôi không trả lời, có bạn còn nhắc riêng. Thôi cứ nhắm mắt mà ừ đi Vân. Chẳng phải nhạc sĩ Diệu Hương đã viết, không cần biết Bạn (em) là ai, không cần biết Bạn (em) từ đâu, đó sao. Và còn nữa, Tứ Hải Giai Huynh Đệ, mình để đâu rồi? Vậy là tôi bắt đầu ừ tiếp, cho đến gần con số năm mươi thi tôi dừng lại.

Nếu bạn nhiều thì tin tức cũng tới nhiều. Có lần đang ngủ phải giật mình dậy vì điện thoại sáng lên cho biết có thông tin đang tới. Giật mình, bởi vì tôi vẫn còn bị ám ảnh những cú điện thoại gọi vào lúc khuya trong mấy tháng Má tôi đau nặng. Cũng có lần nữa đêm thấy dấu hiệu bạn đang giơ tay chào!! Đi ngủ đi bạn! Khuya rồi.

Sáng thứ Bảy vừa thức dậy tôi coi cái điện thoại của mình thử có gì mới trên Facebook không. Có là quá trời. Tôi cũng nóng lòng muốn biết chuyện gì đã xảy ra trong khi mình đang ngủ nhưng không lẽ bỏ bữa ăn sáng với chồng con mà lo trả lời thích (Like) với bạn bè? Vậy đâu có phải đạo? Trong khi ăn sáng, tôi bấm vội vào điện thoại và biết là bạn bên kia có sinh nhật và những bạn khác đang gửi lời chúc mừng. Tôi tự bảo, được rồi, chút nữa mình chúc bạn cũng được. Tôi không thích dùng phone bởi nó nhỏ lắm. Tôi thích dùng laptop, đánh máy chữ Việt Nam với đầy đủ 5 dấu huyền, sắc, hỏi, ngã, nặng. Sau bữa ăn sáng rồi, tôi dùng laptop và bắt đầu facebook với bạn bè. Cái bản tin mới thấy rõ ràng trên phone thì bây giờ không thấy trên laptop. Làm sao gửi lời chúc đến bạn mình đây? Tìm kiếm trên mạng cả buổi cũng không biết làm sao có lại được cái post đó hết. Cuối cùng tôi hỏi riêng một người bạn khác và được biết là cái post đó nó không chạy đi đâu hết. Cứ lên trang nhà của bạn mình mà trả lời.

Có một em ở cùng quê nhắn tin với tôi, chi co nho em ko. Em la con o Thanh do. Tôi đoán em nói rằng, chị có nhớ em không. Em là con ông Thanh/Thành/Thạnh đó. Ở quê, tôi nhớ có hai gia đình, một là gia đình ông Thành và gia đình kia là ông Thạnh. Cả hai đều có còn gái. Vậy thì em này là con của ai? Tôi nhắn tin lại, phải em là con chú Thành không? Ko chi, o Thanh. Tôi không hỏi tiếp, trả lời lưng chừng, bây giờ chị em mình biết rồi đấy.

Tôi gặp lại cũng phải gần mười người bạn học thuở Tiểu Học và Trung Học. Lúc đầu cũng khó nhận ra nhưng qua vài lần thăm hỏi thì hình như cái mấy mươi năm kia chỉ là một khoảnh khắc nhỏ. Bạn bè mỗi người có một đời sống riêng nhưng mái trường ngày xưa, kỷ niệm thời ấu thơ và tuổi trẻ lúc đôi mươi lớn lên trong một thời điểm giống nhau là những sợi dây vô hình đã nối chúng tôi lại. Tôi cũng mừng là mình đã làm cái facebook account nầy. Lứa tuổi tụi tôi không phải già nhưng cũng đã lớn hết rồi. Thời gian đâu có dừng lại cho mình. Và nếu không gặp nhau bây giờ thì biết đến khi nào?

Posted in Tuyet Van | Leave a comment