Tôi Làm Facebook

20180102_092726Nghe lời bạn xúi, làm facebook đi Vân, làm để liên lạc bạn bè thuận tiện hơn, tôi mở cho mình một cái facebook account liền. Nếu những người làm trong sở biết là tôi vẫn chưa dùng facebook, biết là mấy hôm nay tôi cũng đang tập làm quen với nó, thì chắc họ phải cười chết. Bởi lẽ tôi làm việc bên phần hành kỹ thuật, ở một xứ mà kỹ thuật mới ra đời hai lần trong một năm thì quả thật tôi đã đi rất chậm. Hình như bây giờ nếu không có facebook thì không làm sao gặp lại bạn bè cũ hết. Thôi cứ làm.

Khi lên những tấm hình gia đình đầu tiên tôi cẩn thận chọn chỉ có tôi mới thấy được thôi. Tôi dùng một mạng viết tiếng Việt để viết vài câu giới thiệu. Cái gì cũng phải có mở màng chớ. Sau khi nhờ mạng bỏ dấu xong, đọc lại kỹ lưỡng,  (chứ không thôi bút sa gà chết) tôi cho lên cái post đầu tiên của mình trên facebook và mời hai người bạn nhận  mình trên diễn đàn này.

Ngày hôm sau, tôi có được bốn người bạn mới. Mới là mới trên facebook thôi chứ bạn bè thì biết với nhau từ lớp sáu, lớp bảy rồi. Facebook có chương trình làm di chúc. Nếu tôi phải ra đi, cái gì cần phải làm cho trang mạng của tôi đây. Mình muốn giữ nó vĩnh viễn hay chỉ cho lên một thời gian rồi đóng luôn thôi. Ai sẽ là người liên lạc với họ để báo tin buồn này? Tưởng làm facebook liên lạc bạn cũ cho vui chứ đâu ngờ phải đối diện với những câu hỏi mà rất nhiều người không ai dám nói tới!

Khi thấy bạn tôi có đến vài trăm người bạn tôi thật giật mình. Bạn ở đâu mà nhiều quá vậy? Ngày hôm sau tôi có đến mười mấy cái yêu cầu để làm bạn trên mạng. Cứ từ người này kết nối tới người bạn khác, nảy sinh không kịp trở bàn tay. Lúc đầu tôi nhận hết. Khi đến con số gần bốn mươi tôi bắt đầu thấy ngại. Mình chỉ cần có một số bạn cũ thôi mà. Khi thấy tôi không trả lời, có bạn còn nhắc riêng. Thôi cứ nhắm mắt mà ừ đi Vân. Chẳng phải nhạc sĩ Diệu Hương đã viết, không cần biết Bạn (em) là ai, không cần biết Bạn (em) từ đâu, đó sao. Và còn nữa, Tứ Hải Giai Huynh Đệ, mình để đâu rồi? Vậy là tôi bắt đầu ừ tiếp, cho đến gần con số năm mươi thi tôi dừng lại.

Nếu bạn nhiều thì tin tức cũng tới nhiều. Có lần đang ngủ phải giật mình dậy vì điện thoại sáng lên cho biết có thông tin đang tới. Giật mình, bởi vì tôi vẫn còn bị ám ảnh những cú điện thoại gọi vào lúc khuya trong mấy tháng Má tôi đau nặng. Cũng có lần nữa đêm thấy dấu hiệu bạn đang giơ tay chào!! Đi ngủ đi bạn! Khuya rồi.

Sáng thứ Bảy vừa thức dậy tôi coi cái điện thoại của mình thử có gì mới trên Facebook không. Có là quá trời. Tôi cũng nóng lòng muốn biết chuyện gì đã xảy ra trong khi mình đang ngủ nhưng không lẽ bỏ bữa ăn sáng với chồng con mà lo trả lời thích (Like) với bạn bè? Vậy đâu có phải đạo? Trong khi ăn sáng, tôi bấm vội vào điện thoại và biết là bạn bên kia có sinh nhật và những bạn khác đang gửi lời chúc mừng. Tôi tự bảo, được rồi, chút nữa mình chúc bạn cũng được. Tôi không thích dùng phone bởi nó nhỏ lắm. Tôi thích dùng laptop, đánh máy chữ Việt Nam với đầy đủ 5 dấu huyền, sắc, hỏi, ngã, nặng. Sau bữa ăn sáng rồi, tôi dùng laptop và bắt đầu facebook với bạn bè. Cái bản tin mới thấy rõ ràng trên phone thì bây giờ không thấy trên laptop. Làm sao gửi lời chúc đến bạn mình đây? Tìm kiếm trên mạng cả buổi cũng không biết làm sao có lại được cái post đó hết. Cuối cùng tôi hỏi riêng một người bạn khác và được biết là cái post đó nó không chạy đi đâu hết. Cứ lên trang nhà của bạn mình mà trả lời.

Có một em ở cùng quê nhắn tin với tôi, chi co nho em ko. Em la con o Thanh do. Tôi đoán em nói rằng, chị có nhớ em không. Em là con ông Thanh/Thành/Thạnh đó. Ở quê, tôi nhớ có hai gia đình, một là gia đình ông Thành và gia đình kia là ông Thạnh. Cả hai đều có còn gái. Vậy thì em này là con của ai? Tôi nhắn tin lại, phải em là con chú Thành không? Ko chi, o Thanh. Tôi không hỏi tiếp, trả lời lưng chừng, bây giờ chị em mình biết rồi đấy.

Tôi gặp lại cũng phải gần mười người bạn học thuở Tiểu Học và Trung Học. Lúc đầu cũng khó nhận ra nhưng qua vài lần thăm hỏi thì hình như cái mấy mươi năm kia chỉ là một khoảnh khắc nhỏ. Bạn bè mỗi người có một đời sống riêng nhưng mái trường ngày xưa, kỷ niệm thời ấu thơ và tuổi trẻ lúc đôi mươi lớn lên trong một thời điểm giống nhau là những sợi dây vô hình đã nối chúng tôi lại. Tôi cũng mừng là mình đã làm cái facebook account nầy. Lứa tuổi tụi tôi không phải già nhưng cũng đã lớn hết rồi. Thời gian đâu có dừng lại cho mình. Và nếu không gặp nhau bây giờ thì biết đến khi nào?

Posted in Tuyet Van | Leave a comment

Chậm Một Chút

Tháng trước đây tôi bị cảnh sát chận lại và phát cho cái “traffic ticket”. Thật là đau. Nhà tôi ở gần trường tiểu học. Ra vài bước là có một cái “stop sign”. Sáng đó tôi đi làm hơi trễ nên vội vàng chạy qua khỏi bảng “stop” luôn. Cũng cứ nghĩ đâu có cảnh sát nào làm việc vào sáu giờ rưỡi sáng đâu, vậy mà hôm đó lại có một anh cảnh sát ngồi chờ sau lùm cây lớn. Tôi bị bắt quả tang. Vừa thấy vô duyên vừa thấy đau. Cái ticket này tốn tôi ba trăm đô. Bao nhiêu cúp bông, khuyến mãi cả một năm cuốn đi theo chiều gió.

Thật vậy, khi nghe tôi bị cái ticket ở chỗ stop sign ai cũng hít hà. Bạn tôi nói, chậm một chút, có vài giây thôi mà sao để bị phạt uổng tiền quá. Đó là chưa kể phải bỏ ra một ngày để đi học lớp giao thông luật lệ nữa.

Mấy hôm nay tôi cứ nghĩ hoài lời nói của bạn tôi. Chậm một chút. Ba chữ nghe rất bình  thường  nhưng thấm vào lòng tôi sâu đậm. Hình như trong mấy mươi năm qua lúc nào cuộc sống tôi cũng có có sự hối hả. Đi học, đi làm, và ngay cả đi chợ. Ai cũng nói thời gian ở Mỹ đi nhanh quá. Vậy mình có thể sống chậm một chút được sao?

Tôi bắt đầu muốn thực hành cái lối sống này. Sự bắt đầu của câu chuyện là việc lái xe nên tôi cũng bắt đầu sự chậm của mình bằng việc giao thông. Cái exit trên xa lộ đề về nhà tôi lúc nào cũng bị kẹt dài vào giờ buổi chiều. Nhiều xe phải đi bên lane ngoài rồi hối hả mở đèn xí nhanh xin cho tấp vào. Thường thì tôi không cho đâu. Ai kêu không chịu vào lane chính như tôi đây. Nhưng bây giờ chiều nào tôi cũng nhường hai xe sang lane. Có nhiều người mừng quá vẫy tay cám ơn. Có người cảm ơn bằng đèn xe. Tôi cũng thấy vui thầm. Và tôi về nhà vẫn đúng giờ. Ơi, chậm vài giây cho họ mà thấy cũng vui quá.

Tôi bắt đầu để ý đến mấy tấm stop sign gần nhà. Để ý, không phải vì tôi sợ cảnh sát bắt phạt như lần trước mà là để thấy mình chậm hơn, cẩn thận hơn, và cũng trân trọng với luật lệ giao thông đã xếp đặt. Tôi thắng nhẹ trước khi tới bằng stop, thắng lại, đưa đầu nhìn hai bên đường, rồi từ từ lái xe tiếp. Làm như vậy cũng là tỏ lòng quý trọng những khu nhà láng giềng bên. Khi mình quý người khác thì hình như mình cũng quý chính bản thân mình.

Nhớ có lần nghe trên YouTube, thầy Nhất Hạnh có khuyên phải đi chậm lại để nghe bước chân mình dậm trên mặt đất. Lúc đó tôi nghĩ thầm, quá chậm, làm sao mà bước được như vậy chứ. Thực ra chậm nằm trong cái lắng nghe của chính mình và những xung quanh mình. Chắc có lẽ trái tim cũng đập chậm lại hoặc nhip nghỉ giữa hai tiếng đập dài hơn chăng ? Tôi không biết. Có điều hình như tôi cảm thấy thoải mái, nhẹ nhàng hơn.

Bây giờ khi qua thăm Má tôi, tôi không còn cái hối hả lo lắng cho bà như trước đây. Nếu hôm đó Má tôi không muốn đi nghỉ giấc trưa hay ăn ít một chút thì cũng không sao. Thời gian còn lại để nhìn bà và hỏi thăm với nhau. Thời gian vẫn cứ đi, không chậm lại cho mình nhưng tôi tìm thấy sự êm đềm hai mẹ con ngồi bên nhau. Như cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã viết, “Ƭɑ ngh℮ đời rất mênh mông, Ƭrong chân người bước chậm chậm”.

Có lẽ năm 2018 là năm tôi phải sống chậm.

Chậm một chút. Có sao đâu.

Posted in Tuyet Van | Leave a comment

Vườn Nhân Loại

Tôi đọc bài thơ này của nhà thơ Viên Linh trên Người Việt online. Tôi rất thích đọc bài ông viết, nhất là viết về những ngày làm báo trước bảy lăm. Bài thơ dài năm chữ, ý tưởng tương phản, đối chát nhau. Tôi thích lắm. Có comment lại bằng bốn câu thơ của mình.

Vườn Nhân Loại

Có khu vườn nhân loại
Ngày đêm ở quanh ta
Mỗi một mầm gieo xuống
Có trăm giòng lệ sa.

Mầm ấy là thi thể
Được phủ bằng hương hoa
Khu vườn là nghĩa địa
Xanh đều đều mộ bia.

Mùa nào cây cũng mọc
Xuân hạ cùng thu đông
Nắng lửa hay giông bão
Vườn càng nở thêm bông.

Thế kỷ ta đang sống
Ngày ngày vào khúc quanh
Khu vườn đời đây đó
Càng ngày càng lan nhanh.

Cây của mùa đói kém
Cây của mùa đao binh
Cây của mùa chủ nghĩa
Cây của mùa thần linh.

Có vườn mùa phong kiến
Cây cỏ đầy vua quan
Có vườn mùa trung hiếu
Lác đác nhánh cần vương

Có vườn mùa khởi nghĩa
Cây cỏ đầy thanh niên
Có vườn mùa dân chủ
Cây cỏ toàn anh em.

Có vườn mùa dị giáo
Cây cỏ đầy thánh linh
Có vườn mùa dân tộc
Có vườn mùa Chân Kinh

Có vườn mùa tín ngưỡng
Có vườn đầy u minh
Có vườn đầy phát xít
Có vườn đầy công an

Có vườn đầy cộng sản
Có vườn đầy nhân dân
Có vườn đầy cải tạo
Có vườn đầy thanh xuân.

Có vườn đầy cán bộ
Có vườn đầy lưu dân
Ta đợi mùa hạn hán
Ta chia tay cùng em.

Có khu vườn nhân loại
Ngày đêm ở quanh ta
Mỗi một mầm gieo xuống
Có trăm giòng lệ sa. (Viên Linh)

 

Có vườn đầy ơn nghĩa
Cây cỏ mọc tình thân
Trái tim nào chia xẻ
Xin giữ cất trăm năm  (Tuyết Vân)

Posted in Tuyet Van | Leave a comment

Thanksgiving 2017

Let our lives be full of both thanks and giving.

Vậy đó, cái blog này đã lên được một năm rồi. Đủ để làm một dấu ấn nhỏ cho mình.

Nhớ mùa lễ Tạ Ơn năm ngoái tôi ngồi mày mò WorldPress để lên cho mình một trang mạng làm chổ chia xẻ với bạn bè. Không có facebook nên việc chia xẻ cũng không tiện. Nhưng rồi lại có một vài cái Like ngạc nhiên tới. Thật là vui. Tôi thăm lại trang nhà của họ. Cũng like trả lời lại. Và tôi bắt đầu mê những blog của họ. Đọc và thấy cái tình cảm nhân sinh với nhau. Communication có sức mạnh như vậy đó và internet đã đưa chúng ta lại gần nhau hơn.

Mùa lễ Tạ Ơn năm nay tôi đặc biệt có hai điều để biết ơn. Một là Má tôi đã khoẻ lại nhiều. Ở cái tuổi chín mươi tư như vậy là quá tốt rồi. Bà đã sinh hoạt đi lại. Mỗi ngày chúng tôi nhắc bà đem tập thơ cũ ra đọc. Má tôi bị điếc nặng. Qua bao năm không nghe rõ tiếng nói cộng thêm căn bệnh quên (dementia) của tuổi già bà đã có sự khó khăn khi muốn diễn đạt ý nghĩ của mình. Đọc thơ giúp bà nói chuyện dễ dàng hơn.

Một điều nữa để tôi cảm thấy thankful là có em cousin Hạnh. Hạnh là con gái đầu của cậu Chin tôi. Má tôi thương gia đình cậu mợ lắm. Chị em Hạnh có một chổ đặc biệt trong trái tim bà. Trong thời gian Má tôi đau nặng Hạnh thường lên xuống chở cậu mợ đi thăm Má tôi. Hạnh text cho tôi thường xuyên hỏi thăm sức khỏe cô Bảy. Má tôi thứ bảy.

Nhưng hơn thế nữa hai chị em tôi lại có dịp trò chuyện chia xẻ với Hạnh nhiều hơn. Chị em trước kia thì chỉ gặp qua những bữa giỗ hoặc tiệc tùng khác của đại gia đình. Hi. Bye. How Are You. Thế thôi. Hạnh nhỏ hơn tôi đến tám chín tuổi gì đó nhưng tính tình chín chắn nên nói chuyện với nhau cũng hợp lắm. Chúng tôi nói từ chuyện trong nhà bếp đến chuyện sống ở đời. Từ những mẹo vặt đến chuyện khoa học đời sống. Chị tôi đã về hưu và tôi thì cũng chỉ còn một hai năm rồi cũng gác kiếm thôi. Tôi vẫn mong cùng với chị tôi có một cuộc sống hưu trí theo đúng nghĩa hưu trí. Trong hành trình mới này hy vọng sẽ có Hạnh như một người bạn đồng sở thích.

Trong chín tháng Má tôi đau và chữa bệnh tôi đã học hỏi và khám phá nhiều điều về việc chăm sóc người bệnh và tìm kiếm sự giúp đỡ từ những chương trình xã hội. Tôi đã từng khóc thầm, cầu nguyện, sợ hãi, và ngay cả trầm cảm. Tôi mang mặc cảm tội lỗi bởi vì so với những người khác thì trường hợp của Má tôi đã khó gì lắm đâu. Khi tôi làm hẹn gặp bác sĩ tâm lý là lúc tôi bắt đầu nói chuyện với Hạnh và cô cháu kêu tôi bằng mợ. Nói chuyện hay đứng ra tâm sự là cách để giải thoát nhưng u uẩn tâm hồn mình. Tôi cảm thấy nhẹ nhàng hơn sau đó nhiều lắm.

Mùa Thanksgiving năm nay tôi có nhiều điều để cảm ơn.

Posted in Tuyet Van | 3 Comments

Nơi Của Rachel

Cuối tháng Bảy khi nghe tin Rachel Nguyễn cùng người bạn đồng hành đi hiking ở công viên Joshua Tree và bặt tin đã mấy ngày lòng tôi bồn chồn không yên như là nghe tin của người thân trong gia đình. Một là Rachel cũng là người Việt Nam và hai, Joshua Tree là nơi chúng tôi vẫn đi cắm trại và hiking hàng năm khi còn sinh hoạt với nhóm Hướng Đạo. Bản tin chạm vào ngay trái tim tôi.

Một tuần, hai tuần, rồi một tháng, hai tháng, tin của em chìm sau những bản tin chính khác. Cho đến chiều hôm nay tôi được biết công viên ranger đã tìm thấy em và người bạn đồng hành. Định mệnh thật oan nghiệt. Em với lứa tuổi đôi mươi vừa chập chững bước vào đời thì nay đã vội ra đi.

Tôi đã hơn một lần khóc cho người chết trẻ. Năm tôi lên tám, em trai kề tôi qua đời sau một con đau ngắn. Sự mất mát này làm tôi xúc động mãnh liệt. Tôi nhớ mình đã khóc rất nhiều đến mấy năm sau. Không hiểu sao trong trí óc trẻ con của tôi cái buồn có thể kéo dài như vậy. Nơi tôi ở lúc bấy giờ không có đèn điện. Tối về, tôi hay nhìn lên bầu trời đen với ngôi sao sáng nhất và tin rằng đó là em tôi. Nhiều lần trong trí óc tưởng tượng ngây thơ tôi nói chuyện với ngôi sao như nói chuyện với người thật.

Năm 1968, Vũ Chinh, một người viết trẻ mới 16 tuổi cho báo Tuổi Hoa đã mất sau một đêm kinh hoàng của tết Mậu Thân. Nhà giáo Quyên Đi đã làm bài thơ khóc anh có những câu:

Vũ Chinh ơi Tuổi Hoa chưa tròn câu hát

Giấc Ngủ Của Chim sao đã vội triền miên

Mắt xanh hôm nao chưa thoáng ưu phiền

Nay khép kín và muôn đời sẽ không hé mở

Năm 1978, vợ chồng người chị bà con tôi và đứa con gái ba tuổi vượt biên. Đêm đó có ba chuyến thì chuyến của chị đã không tới được. Mấy mươi năm sau này tôi lại hay nghĩ đến gia đình chị, tôi thầm khóc khi nghĩ đến gia đình trẻ của chị đã phải kết thúc quá sớm. Năm sau, 1979, người bạn học thời Trung Học vượt biên và cũng đã mất trong lòng biển cả.

Những người chết trẻ lúc nào cũng làm ta bàng hoàng đến đứt ruột. Đã mấy năm nay có lẽ vì tuổi đời đã lớn, tôi thấy lòng mình lắng trầm hơn. Có vui cũng không nao nức lắm, có buồn thì cũng trầm lặng thôi. Cuộc đời ngang dọc lên xuống thì tôi cũng đã thuần. Có đôi khi tôi cũng tự hỏi, chẳng lẽ mình có thể bình tĩnh vậy sao. Thì hôm nay cái tin của em làm tôi xúc động vô cùng, nghĩ về em thật nhiều, bởi vì đôi mắt lớn mở to trên tấm hình em ‘nay khép kín và muôn đời sẽ không hề mở’.

Tự nhiên tôi lại nhớ đến một bài thơ mà tôi đã đọc cách đây mấy mươi năm và tôi cũng không còn nhớ tên của tác giả

Đã từ mấy năm nay

Ta chẳng còn xúc động

Trái tim như cỏ cây

Gieo trồng trên bãi sống

Buồn vui như hai tay

Xỏ túi quần thầm lặng

Nước mắt như rượu say

Chuốc cạn đời phiêu lãng

Thế mà chiều hôm nay

Bỗng nỗi buồn òa vỡ

Bỗng ngậm ngùi chân tay

Khi ta nhìn bỡ ngỡ

Tôi ngạc nhiên khi nhớ lại bài thơ này. Cái xúc động mãnh liệt này tôi gửi cho em như một lời đưa tiễn. Nếu có năm nào đó chúng tôi lại Joshua Tree, tôi sẽ gọi tên em, Rachel, và nếu có nghe, hãy trả lời bằng một cơn gió nhẹ.

 

Tôi được bảo những người chết trẻ trở thành thiên thần. Và thiên đường là nơi của họ.

Posted in Tuyet Van | 1 Comment

Tìm người giúp việc qua báo

Khi má tôi đau cần phải có thêm người phụ với chị tôi để lo cho bà thì tôi lo đăng bản tin tìm người ngay. Tôi mua một tờ báo rồi coi người ta đăng như thế nào thì cứ dựa vào đó mà đăng bản tin cho mình. Cái quảng cáo với mấy câu ngắn gọn chạy một tuần lễ đã mở cho tôi thấy một khung trời mới của người thật việc thật.

Bây giờ chúng ta không cần phải tới tòa soạn nhà báo để đăng quảng cáo mà chỉ cần gửi email với nội dung cần thiết và trả tiền bằng thẻ credit card. Thật là tiện lợi và tiết kiệm được nhiều thời giờ. Cần người giúp cho một cụ bà, công việc nhẹ nhàng. Chúng tôi ở Anaheim Hills, khá là xa. Nếu biết lái xe và đi xa lộ được thì cũng thường hay bị kẹt xe lắm. Bây giờ ghi nhà ở khu Anaheim Hills thì chắc không ai gọi tới. Tôi bèn ghi xuống ở khu Anaheim, vì trên nguyên tắc thì chúng tôi cũng thuộc về thành phố Anaheim thôi.

Quảng cáo vừa mới lên thì đã có người gọi vào. Mừng quá, không ngờ lại có người đáp ứng nhanh như vậy. Một chị, rồi hai chị, thường thì ai cũng nghĩ là chỗ làm cũng gần sáng đi chiều về được. Đến khi nghe tôi giải thích nhà ở khá xa thì đa số đều rút lui hết. Có người có thể tự lái xe trong thành phố nhưng có người phải nhờ đến con cháu trong nhà. Tôi bắt đầu thấy lo. Người tìm việc thì nhiều nhưng người chịu đi ra xa hơn thì gần như không có.

Có người không vui trách sao lại để tên Anaheim chi vậy để họ phải gọi hụt. Tôi hiểu chứ, đó là mục đích của tôi mà, và tôi cũng thấy mặc cảm tội lỗi lắm nên giải thích cho họ một cách thân tình là viết như vậy cũng không có gì sai hết. Sau những cú điện thoại dài dòng và cuối cùng bị chê là nhà ở xa quá, tôi bắt đầu thay đổi chiến thuật và chiến lược. Trước hết là tôi hỏi họ có lái xe không và có cần phải về nhà hàng ngày không. Nếu hai câu trả lời đều là không hết thì đây là ứng cử viên của tôi đây. Sau đó tôi đề nghị họ phải ở qua đêm dù rằng tôi không cần giúp qua đêm. Chỉ có như vậy việc làm mới lâu dài được em ạ. Tôi giải thích. Nếu em đồng ý thì tui sẽ chở dòng đi dòng về cho.

Cuối cùng tôi cũng tìm ra được người chăm sóc cho má tôi. Phải đến người thứ ba mới thật sự là tìm được người. Chị thứ nhất cũng là người cùng tỉnh nên có nhịp cầu thông cảm ngay từ phút đầu. Nhưng chị lại không tận tâm lo cho má tôi, nhất là trong công việc vệ sinh. Việc đầu tiên của chị trong ngày là uống xong bình trà nóng cho mình trước. Mặc dù tuổi đã cao và vẫn còn phải nằm trên giường nhưng má tôi còn tinh tế lắm. Bà biết nhìn người và nhận xét chính xác (lạ thật, bà chỉ đi học tới lớp hai lớp ba gì đó thôi). Tôi không yên tâm khi thấy mẹ mình không vui với người chăm sóc cho bà. Đâu phải một ngày một bữa gì đâu mà phải cố chịu đựng được.

Tôi email cho tòa soạn lên quảng cáo thứ hai. Chị thứ hai là người miền Nam, vui tính, sống với chúng tôi như trong một gia đình. Nhưng chị lại quá thoải mái. Chị ngồi trải xoạc chân dài ra như đàn ông, gọi điện thoại mệt nghỉ, đã vậy, còn hay chen vào câu chuyện chúng tôi đang nói. Má tôi còn phong kiến lắm. Đầu óc của bà là đầu óc của những thập niên 50 hay 60. Bà không vui nhưng cũng ráng bỏ qua. Đùng một cái, chị phải về Việt Nam vì con trai đang đau nặng. Thế là một lần nữa chúng tôi lên quảng cáo lần thứ ba.

Việt Nam mình có câu bất quá tam. Đây là trường hợp của tôi. Má tôi hoàn toàn thích chị thứ ba này. Chị làm việc tận tâm, sạch sẽ và rất lễ phép. Chị luôn tìm việc giúp thêm cho chị em tôi. Sức khỏe má tôi cũng đỡ hơn nhiều lắm. Có đăng quảng cáo như vậy tôi mới biết người Việt mình vẫn tiếp tục đến định cư ở Mỹ qua bảo lãnh đoàn tụ thân nhân như con cái hoặc anh chị em. Đa số những người gọi vào chỉ mới đến Mỹ chừng vài năm nay.

Gia đình tôi định cư ở miền Bắc Mỹ trong thập niên 80. Mùa Đông lạnh lẽo với tuyết rơi hai chị em tôi lội xe bus để đi dọn dẹp nhà cửa cho những gia đình Mỹ trắng giàu có. Cái khổ của người đi kiếm tiền để lo cơm áo hàng ngày chúng tôi hiểu và thông cảm lắm. Có người cố gắng kiếm thêm để còn lo cho con cháu đang đau yếu bên nhà. Có người ráng để phụ giúp tiền thuê nhà cho con. Cho dù đã kiếm được người rồi, tôi vẫn trả lời điện thoại những người đã gọi vào trễ với lời xin lỗi và cảm ơn họ đã gọi tôi. Nhiều người nói, em thích làm cho chị mặc dù chưa gặp chị, chị nói chuyện thân thiện lắm. Khi đem khoe với chồng tôi, anh ấy cười to, nói mấy chị đó hỏi tui thì biết ngay sự thật!

Bây giờ thì tôi đã có kinh nghiệm trong việc đi tìm người. Tôi không còn lo lắng thái quá nếu hôm đó không có ai gọi vào. Một tuần đăng quảng cáo không đủ thì tăng lên hai tuần. Nếu đã kiếm được người rồi thì gọi vào tòa soạn để ngừng đăng khỏi phải tốn thời gian cho người gọi và cả mình nữa. Kinh thánh có câu, tìm thì sẽ kiếm được (seek and you will find). Đôi khi qua vài tuần đầu mình mới biết được người và việc có thích hợp hay không. Săn sóc cho người bệnh là một việc quan trọng về thể chất lẫn tinh thần. Làm việc có tận tâm thì sẽ được chú ý ngay. Sống chung với nhau trong một nhà cần phải có sự thoải mái. Những điều này đều áp dụng ở mọi nơi như nhau bất kể là làm công việc gì.

Posted in Tuyet Van | Leave a comment

Đọc Trang Cáo Phó

Cũng trên mười năm nay tôi có thói quen mở tờ báo ra là đọc trang cáo phó trước hết. Đối với tôi đọc trang cáo phó cũng thú vị như đọc một câu truyện. Nói chữ thú vị thì cũng hơi quá đáng vì đây là sự mất mát người thân của một gia đình. Nhưng chữ thú vị tôi  dùng đây là một sự tôn vinh cho cuộc đời người đã khuất và gia đình của họ.

Tôi bắt đầu đọc từ lúc ở hãng ông chủ tôi có đặt mua báo LA Times để nhân viên đọc trong giờ giải lao. LA Times là tờ báo lớn. Trang cáo phó cũng lớn và in có nhiều màu sắc. Hôm đó khi ra phòng giải lao uống cà phê tôi chú ý đến trang cáo phó có đăng hình một anh thủy thủ Mỹ rất dễ thương, tuổi độ khoảng hai mươi. Nhìn hình thì biết đó là người của những thập niên về trước. Đọc đến thì biết là người mất đã trên chín mươi. Tấm hình đó là khi anh vừa mới vào hải quân. Trang cáo phó dài viết lai lịch cuộc đời thuỷ thủ của anh qua mấy cuộc chiến và cuộc đời dân sự của anh sau này. Đọc trang cáo phó anh thay vì thấy buồn thì lại thấy vui và ngưỡng mộ cho cuộc sống dài anh trải qua với nhiều kinh nghiệm thử thách.

Và bắt đầu từ đó tôi luôn đọc trang cáo phó trước khi đọc những bản tin ở trang đầu. Những người nổi tiếng trong xã hội thi trang cáo phó có nhiều chi tiết đã đành nhưng cũng có những người chỉ ngày hai buổi đi làm như chúng tôi đây cũng có những trang cáo phó đầy màu sắc linh động. Như hôm nọ đây trang báo nói về cuộc đời một cụ bà tuổi trên chín mươi. Bà di cư đến Mỹ sau đệ nhị thế chiến. Con trai bà là cựu quân nhân Việt Nam và cháu bà là cựu quân nhân trong cuộc chiến ở Trung Đông. Bà luôn tự hào con cháu bà đã đóng góp cho đất nước đã từng cưu mang gia đình bà.

Khi biết Người Việt On Line thì tôi vẫn giữ thói quen đọc trang Cáo Phó trước. Cũng nhờ vậy tôi thấy được cáo phó của ba người quen với gia đình chúng tôi đã đăng trên đó. Hai chị em tôi tới nhà quàng thăm họ. Đám tang thì buồn những cái vui gặp lại người quen nhất là gặp ở tuổi đã lớn sau bao nhiêu năm xa cách thật hạnh phúc. Bây giờ ở tuổi chúng tôi hình như nghe tin buồn nhiều hơn tin vui. Lớp con cháu đã lớn và lập gia đình. Những người già còn lại từ từ ra đi. Cát bụi đã mệt nhoài (Trịnh Công Sơn).

Khi nào tên của người đã mất có thêm cụ ông hay cụ bà thì tôi cũng mừng một chút. Mừng vì cuộc đời người đã mất cũng phải là khá dài. Gia đình người mất chắc cũng không phải đau đớn lắm. Nhưng nếu tên không có thêm những chữ đó hoặc có chữ em thì lòng tôi chùng lại. Người mất ra đi ở cái tuổi còn sớm. Gia đình chắc hẳn là phải xót xa. Có gia đình con cháu đầy đàn nhưng cũng có gia đình neo đơn, con cháu ít. Tôi ước gì có thể gửi những gia đình neo đơn đó cái siết tay để nói lên lời chia xẻ thầm lặng của mình.

Mỗi một trang cáo phó đều cho tôi một câu chuyện. Tôi hay chú ý nhiều đến những người quê ở miền bắc như Phú Thọ, Sơn Tây, hay Thái Bình. Đó là những cái địa danh mà tôi biết được từ những cuốn sách đọc trên Tự Lực Văn Đoàn những năm Trung Học. Những người này đã phải hai lần ty nạn bỏ quê mà đi. Có người mất đã từng là trong binh chủng Việt Nam Cộng Hoà. Người lính năm nào bây giờ đã ra đi rồi. Anh đã có những năm tháng bính lửa cùng với đồng đội mình. Anh cũng có những khắc khoải khi xa gia đình vợ con và những cay đắng ngục tù sau năm bảy lăm. Cuộc đời khép lại. Những lớp con cháu lớn lên và cuộc hành trình lại bắt đầu.

Đôi khi đọc trang cáo phó nhưng nó không nằm ở trang cáo phó mà nó thuộc loại tưởng nhớ hay hồi tưởng. Như vừa mới đây tôi có đọc những bài tưởng nhớ đến Trần Phong Giao hay Duyên Anh, Dương Nghiễm Mậu và Võ Hồng. Đọc và cảm động lắm bởi vì bài viết không phải chỉ cho người mất mà còn có tác giả và những nhân vật nhà văn nhà thơ hay nhà báo được nhắc đến nửa. Trong đó là những câu chuyện thân tình riêng tư, rất riêng tư,  mà chỉ qua những bài viết như thế này người đọc mới biết được thêm. Tôi trân trong những câu chuyện như vầy lắm. Một đôi khi tôi có gửi comment cảm ơn. Tôi nhìn thấy những dấu giày của họ bước đi. Và tôi cũng nhìn thấy ngay cả dấu giày của tôi nữa. Phải rồi, tôi có đi qua cái quãng thời gian đó. Bây giờ quay quắt nhìn lại đã mấy mươi năm. Có phải nhà báoBùi Bảo Trúc  đã nói chuyện mình bây giờ sao lại giống chuyện của người ly hương xưa?

Hình như ai cũng có một cõi trở về giống nhau. Có lẽ trang cáo phó là nơi để vinh danh cuộc đời người đã mất.

Posted in Tuyet Van | Leave a comment