For Whom the Bell Tolls/ Chuông Gọi Hồn Ai

Picture downloaded from Jooinn.com

Thứ Ba, 09/22, Hoa Kỳ đã có trên 200,00 người chết vì dịch bệnh Covid-19.

Chuông đổ dài buồn bã
Vang từng hồi ngân vang
Hai trăm ngàn người đã
Xui tay biệt cõi trần

Chuông gọi hồn người chết
Chuông gọi hồn người dương
Chuông đổ hồi vĩnh biệt
Người khóc người tiếc thương

Người ra đi vội vã
Chưa kịp sống cuộc đời
Người ra đi nghiệt ngã
Trong căn phòng đơn côi
Người ra đi buồn bã
Xa rồi những cuộc chơi
Đưa người qua bến mới
Chuông thúc đổ hồn tôi.

Tuyết Vân

Posted in Tuyet Van | Tagged | Leave a comment

Gửi Người Em Gái An Nhơn

Tranh Đinh Trường Chinh (Người Việt Online)

Năm học đó em bỏ trường bỏ lớp
Tôi chơ vơ như cột điện bên đường
Trang lưu bút vẫn chưa khô màu mực
Khép lại thành trang của dở dang

Hai năm sau tôi bỏ trường bỏ lớp
Áo chinh nhân đi khắp bốn phương
Hè đến nghe ve sầu da diết
Nhánh phượng hồng tôi ép có còn không

Cứ mỗi lần ngang qua trường thị trấn
Nhớ sân xưa tà áo em bay
Đào Duy Từ chiều này chắc nắng
Em xưa về chiếc nón nghiêng vai

Rồi chiến bào rớt giữa đao binh
Hoá thân tôi qua mấy đoạn trường
Tôi đứng bên này xa ghê lắm
Quê hương ngàn dặm mịt mù sương

Thời gian là liều thuốc lãng quên
Tôi sống an vui với vợ hiền
Bên các con yêu nhiều mơ ước
Tôi đã quên dần nghĩ tới em

Vậy chứ làm sao chiều hôm đó
Lòng tôi tràn ngập nỗi niềm đau
Dĩ vãng chợt về như vũ bão
Tôi nằm trằn trọc suốt đêm thâu

Có lẽ vì tôi tuổi đã già
Đời người như một bóng mây qua
Tôi mong tìm lại người em cũ
Rằng em hạnh phúc chuyện tư gia

Năm ngoái tôi về thăm trường cũ
Thầy cô còn lại chỉ vài thôi
Bạn bè thăm hỏi nhau mừng rỡ
Tôi cố tìm em, xót ngậm ngùi

Có người mách bảo em còn đó
Hôm đến gặp nhau chút ngỡ ngàng
Cứ tưởng nhìn như hơi xa lạ
Ngờ đâu lòng cũ vẫn là quen

Tóc tôi bạc trắng tóc em râm
Đôi mắt to xưa đã có quầng
Tôi nhắc đến tờ lưu bút cũ
Em cười đuôi mắt dấu chân chim

Hai đứa kể nhau chuyện của mình
Tôi mừng em phận ấm duyên êm
Hạnh phúc có tầm tay vừa đủ
Nhìn tôi, em nói cám ơn anh

Em lấy đưa ra tập vở xưa
Màu xanh lưu bút tuổi học trò
Trang giấy cuối cùng, trang tôi viết
Hai trang kề cận, mấy mươi mùa

Muốn viết cho em, viết rất nhiều
Đường đời vạn nẻo có ngờ đâu
Quen em từ thuở còn xanh trẻ
Giờ gặp nhau đây tóc bạc đầu

Rồi phút ra về cũng tới thôi
Mắt em ngấn lệ chực như rơi
Tôi tạ ơn Trời cho tôi gặp
Người xưa yêu dấu của một thời

*****
Xa xa bờ biển đại trùng dương
Có cánh chim bay sãi dặm đường
Lưu luyến chút tình tôi muốn gửi
Về em, người em gái An Nhơn

Posted in Tuyet Van | Tagged | Leave a comment

Đi. Đi Đâu?

Long Beach

Mùa hè ở đây, đối với mọi người, bắt đầu từ cuối tháng Năm của mùa lễ Tưởng Niệm. Từ Tết Tây đến thời gian này, trải qua năm tháng, đây là cái lễ lớn nhất và mọi người cùng được nghỉ ngơi cho thời gian riêng tư của mình.  

Người ta hăm hở đi Las Vegas, đi tới những công viên quốc gia, đi biển hít thở không khí thoáng đãng, hay cũng có thể chỉ ở nhà nướng thịt, uống bia với gia đình và bạn bè.

Mùa hè năm nào cũng vậy. Đã một trăm năm rồi, kể từ cái đại dịch Spanish flu năm 1918, đây là một truyền thống không thể bỏ. Vậy mà năm nay, tất cả đã phải dậm chân, dừng lại. Bắt đầu từ tháng Giêng cho đến nay, một cơn dịch lớn mang tên Covid-19, khởi đầu từ Wuhan, Trung Hoa đã và đang hoành hành.  

Nửa tháng Ba,  cả nước lockdown. Nửa tháng Tư, mùa lễ Phục Sinh, người ta vẫn còn bị cấm túc. Nửa tháng Năm, người ta hăm hở chờ ra đường vào mùa lễ Tưởng Niệm để đánh dấu cho mùa Hè trở lại. Nửa tháng Sáu, trên dưới 20 tiểu bang báo động dịch bệnh bùng phát trở lại sau những tuần lễ đã lắng dịu. Một vài thành phố đã vội vã dựng lại bệnh viện dã chiến để chuẩn bị.

Mùa hè năm nay nhiều gia đình chỉ có thể ở nhà phòng thủ. Làm sao dám đưa con em đi summer camp hay ra hồ bơi? Làm sao dám đi xa rồi lại phải ở lại khách sạn? Đã biết ai là người đã ngủ qua đêm ở chiếc giường này? Đó là chưa kể làm sao dám lên máy bay ngồi dính chùm với nhau trong mấy tiếng đồng hồ?

Muốn đi nhưng không biết đi đâu. Khi văn phòng nha sĩ gọi cho biết đã mở cửa và làm hẹn cho tôi thì tôi nhận lời liền. Em trai tôi phàn nàn, sao chị lại dám đi tới đó.Tôi cũng ngại nhưng nghĩ nếu họ đã mở cửa để nhận khách thì chắc cũng phải an toàn thôi.

Đi nha sĩ thời đại dịch thật là hoàn toàn khác. Trước hết, tôi không được vào văn phòng mà phải gọi front desk báo là mình có hẹn và đang ngồi ngoài xe. Vài phút sau, có người ra đo nhiệt độ cho tôi và bắt phải điền vào tờ đơn với 8, 9 câu hỏi gần như là thề bán mạng rằng mình không có mắc nhiễm dịch bệnh. Khi bên trong phòng khám đã sát trùng xong, nha sĩ mới bắt đầu cho mình vào. Đã vậy, mỗi một bệnh nhân còn phải đóng thêm ba chục đồng mỗi cuộc hẹn, gọi là tiền chi phí để văn phòng lo cho phần vệ sinh an toàn, ngăn ngừa virus.

Chẳng lẽ mùa hè này phải chán nản vậy sao? Ông nha sĩ nói thêm, mùa thu và cả mùa đông cũng vậy luôn cô ơi. Chúng ta phải sống trong một bình thường hoá theo kiểu mới, a new normal, vậy thôi. Ở một đất nước to lớn, tự do nhưng chữ đi không còn dễ dàng, thuận tiện nữa.

Nói tới “đi” tôi mới nghĩ tới những nơi đi  khác nhau trong mùa hè và tự đánh giá cái vui của mỗi cuộc đi. Chẳng phải các cụ ngày xưa đã nói “Đi một ngày đàng, học một sàng khôn”, hay “Đi cho biết đó biết đây”, đó sao.

Giới phụ nữ thì ai cũng thích đi Mall. Đi Mall không chỉ riêng là cái đi của mùa Hè mà là của bốn mùa dù lá có thay hay không. Phụ nữ tôi đi mấy tiếng đồng hồ cũng được. Chỉ tội nghiệp cho mấy ông chồng nếu phải chở vợ đi shopping trong Mall thì cứ phải ngồi đó chờ, nhìn người ta qua lại, mà vợ mình đâu thì cũng chưa thấy ra. Có bà đi thử quần áo nhiều tới độ phải than đến mệt ngất. Đặc biệt là những mùa lễ lớn, gia đình đi chung với nhau. Chị tới lựa đồ thì em lo đúng giữ chỗ để trả tiền cho nhanh. Ngay cả mấy năm gần đây mua đồ trên mạng khá nhiều, đi Mall online cũng mệt không kém. Nhưng vui, không phụ nữ nào từ chối hết.

Đi dã ngoại cũng là một cái thú vui mà chỉ có thời hòa bình mới có được. Thiên nhiên lúc nào cũng đẹp và hùng vĩ. Và thiên nhiên cũng có thể rất độc ác nếu mình không biết tôn trọng nó. Mỗi lần chúng tôi đi cắm trại thì chuẩn bị như người ra mặt trận. Đồ ăn, nước uống, đèn pin, hộp thuốc cứu thương, còi tu huýt… kể ra không hết được. Chuẩn bị kỹ nhưng lúc nào cũng lo thiếu nên thành ra cứ dư. Cuộc đi nào cũng mệt bỡ hơi tai chỉ vì đã lo qua kỹ. Được cái là, có đi như vậy, mới biết được rừng núi, sông ngòi bao la, và con người thật là nhỏ bé khi đứng trước thiên nhiên vậy.

Đi nghỉ hè là ba tháng hè con cái không đi học nên cha mẹ lấy phép nghỉ để đứa con đi chơi. Nhiều gia đình cha mẹ thường đưa con vào các trại hè một hay hai tuần lễ, cha mẹ lấy cơ hội đó đi chơi riêng không có con cái theo rầy rà. Thuận tiện cho hai bên. Riêng năm nay, với dịch bệnh Covid-19, có lẽ cách tốt nhất là đi nghỉ hè ở ngay tại sân nhà mình. Cũng thuận tiện nhưng chắc không bên nào thích.  

Đi chợ đêm là đi tới những quán ăn buổi tối mở vào mùa hè ở Phước Lộc Thọ. Năm nào chúng tôi cũng dẫn hai con đi cho chúng có thêm dip gần gũi với cộng đồng. Ở đây, không chỉ có đồ ăn thức uống hay hàng quán khác mà còn có văn nghệ ngoài trời thấy cũng rất vui. Chợ đêm, đành phải hẹn năm sau. Đêm nào, cũng vẫn còn là đêm cấm túc.

Đi về nhà thì chắc không thể gọi là đi nhưng nếu không đi thì làm sao về nhà được. Cứ mỗi lần đi chơi xa năm bảy ngày và nhất là phải đi hoàn toàn bằng xe hơi thì cái ngày chót ngồi trên xe là cái ngày khỏe nhất. Lạ thật, bao nhiêu mệt mỏi của chuyến đi bay đâu hết. Bao nhiêu đồ ăn còn lại đem ra ráng ăn cho xong. Đi về nhà. Chỉ ba chữ thôi nhưng nó có cả một sự yên ổn và thoải mái. Cái thoải mái của ngọn gió nồm vào mùa hạ oi bức chứ không phải cái thoải mái của một máy không khí điều hoà. Đi chơi xa mới biết về nhà ăn cơm ngon hơn và ngủ ở nhà khoẻ hơn. Nói như vậy, không có nghĩa là đừng di. Không đi thì làm sao mà biết.

Còn nhiều chuyến đi lắm những nói sao cho hết. Mùa hè này tôi thật sự không biết phải đi đâu chỉ bởi vì không dám đi đâu hết, ngoại trừ, mới đi nha sĩ tuần vừa qua.

Posted in Tuyet Van | Tagged , | Leave a comment

Class of 2020

Những cái text cứ đưa qua lại liên tục báo tin nhau các đài TV sẽ đăng hình học sinh lớp 12, vinh danh năm học cuối cùng của học sinh Trung Học. Học khu vẫn chưa quyết định có làm lễ ra trường hay không. Ai cũng cảm thấy buồn, thất vọng, nhưng thông cảm với lý do. Đại dịch dâng lên cao. Mỗi ngày, tin tức từ thành phố New York và Los Angeles đưa lên thấy ngộp người.

Hugh đề nghị với đội bóng chuyền của mình cũng nên gửi hình toàn đội mới vừa chụp không lâu. Vì là môn thể thao mùa xuân, đội bóng của Hugh đã chưa kịp chơi vào nửa niên khoá sau. Thật là buồn. Tanya ở trong ban làm Yearbook, cô nói, Yearbook đã làm xong chỉ còn chờ những hình ảnh của hoạt động nữa niên khoá sau thôi. What a bummer, Hugh nghĩ. Cái đội banh volleyball nổi tiếng của trường, nay lại không có một tấm hình nào cho năm Senior Year này.

Năm ngoái sau khi tựu trường vào cuối tháng Tám, Hugh và đám bạn đã có một đêm Back to School Dance thật vui. Cũng nghĩ Senior Year sẽ là một năm để đời để nhớ. Bạn bè ai cũng hăng hái bởi trong thâm tâm ai cũng biết rằng đây là năm cuối của Trung Học, rồi ai cũng trở thành người lớn, và bắt đầu chọn lựa riêng cho tương lai của mình.

Tháng Mười Hai, khi Yearbook bắt đầu nhận hình đễ đăng lên, Hugh và Mẹ đã ngồi lựa những tấm hình có ý nghĩa nhất và chính Mẹ đã viết lời giới thiệu cho trang của con mình. Mẹ đã đóng tiền cho Hugh đi Prom, Senior Breakfast và ngay cả Grad Night. Nhiều khi ngồi nói chuyện với nhau, bạn bè Hugh cứ dặn, học thì cố học nhưng cũng phải chơi cho hăng, Ra trường rồi, làm gì ngồi phá như vậy nữa. Chưa kịp ra trường, đã không phá được khi trường học phải đóng cửa và lớp học thì online. What a bummer!

Cuối tháng Hai, Hugh đi Sadies với Tanya. Những diễn tiến đã có sẵn trong đầu. Tháng Ba chuẩn bị vào mùa volleyball. Tháng Tư sẽ đi thăm các trường đại học để quyết định mình vào học trường nào. Cuối tháng Tư sẽ mời Prom Date (và Hugh đã mời Tanya , rất bất ngờ, trong parking lot của Mc Donald hôm trước). Tháng Năm đi Prom. Tháng Sáu, làm lễ ra trường, và sau đó là đêm Grad Night. Đó là năm cuối cùng Trung Học của Hugh và bạn bè. Coronavirus đã làm xáo trộn tất cả. Prom, không còn. Grad Night, đã mất. Và lễ ra trường chắc là không có được. Tất cả đã xảy ra thật nhanh. Hugh cảm thấy như anh đã mất năm học cuối của mình.

Khi Đệ Nhị Thế Chiến xảy ra, lớp Mười Hai thời ấy cũng có rất nhiều xáo trộn. Nhiều học sinh đã bỏ dở niên học để ghi danh nhập ngũ. Họ cũng mất đi “the Senior Year” tuyệt vời mà một học sinh Trung Học nào cũng đáng được sống qua. Mấy mươi năm, bây giờ lớp của Hugh đang đối diện một thực trạng tuy có khác hơn những cuối cùng vẫn là những mất mát của tuổi học trò.

*****

Trường email báo cho các học sinh biết đêm thứ Tứ tuần tới, nhà trường sẽ bắt đèn sáng ở sân vận động vào lúc 8:20 để vinh danh các học sinh lớp Mười Hai của trường. Mấy hôm nay, các trường khác nhau đã tổ chức những đêm như vậy. Đèn điện được thắp sáng cho 20 phút vào lúc 8:20, vì theo giờ quân đội, đó là giờ 20:20, năm ra trường của Senior Year.

Chiều hôm đó, học sinh đã rải rác lái xe tới dự. Ai cũng ngồi trong xe riêng của mình để giữ được khoảng cách. Có xe mở nhạc mạnh thật lớn. Có xe mở cửa kính xuống, bạn bè nói chuyện qua lại. Tanya cuối cùng cũng đã tới. Hugh chỉ sợ với tang lễ của bà Nội cô vừa mới đây, chắc Tanya không đi được. Hugh thầm cảm ơn Tanya đã cùng anh chia xẻ đêm 20:20 đặc biệt này.

8:20. Đèn trong sân vận động bật sáng. Ánh đèn trắng, sáng mạnh cả một khoảng sân trống. Tất cả mọi người đều yên lặng. Không âm nhạc, không tiếng nói chuyện. Hugh nghe như có tiếng gió đi qua cửa kiếng xe mình và tiếng của một hai bước chân trên thảm cỏ. Anh text qua Tanya:

– Tanya, OK chứ?
– OK, Hugh. Hơi xúc động một chút.
– Ừ, Hugh cũng vậy.  

Hugh bỗng nghĩ phải chi có Tanya ngồi cạnh trong xe mình thì hay biết mấy. Không biết sao, anh muốn được có Tanya ngồi thật gần với mình. Cái sân vận động trống vắng, to rộng, ánh đèn trắng lạnh lẽo đang đốt cháy niên học của bọn Hugh, niên học mà sự chấm dứt là một cái dấu chấm thang không một học sinh nào đã chuẩn bị được.

– Còn 5 phút nữa. Tany text.
– Ừ. Còn 5 phút nữa. Hugh trả lời.

Một số học sinh bước ra khỏi xe và tiến tới gần sân vận động hơn. Một số đông khác nhập bọn với nhau. Hugh hỏi Tanya:

– Ra nha, Tanya?
– OK.

Hugh bước về phía xe của Tanya thì cô cũng từ trong xe ra. Tanya mặc chiếc quần jean xanh, áo sơ-mi trắng với miếng vải tang đen nhỏ trên ngực. Mái tóc cô chải ngược bằng chiếc headband màu xám đậm. Hugh mỉm cười và đưa tay mình ra một cách tự nhiên. Tanya cũng đưa tay, cầm bàn tay Hugh. Cả hai cùng đi tới phía đám bạn đang đứng gần hướng sân.

– Hey, guys. Không được ra nhiều như vậy. Phải nhớ 6 feet apart. Chúng ta đang ở trong cao điểm của đại dịch đó. Let’s do our part!

Một học sinh la lớn cảnh cáo các bạn mình. Let’s do our part. We are in it together. We will make it through. Đó là những câu biểu ngữ mà thành phố và các hội đoạn vẫn kêu gọi, nhắc nhở mọi người trong cơn đại dịch.

Rất nhiều học sinh không chú ý tới , vẫn tiếp tục ra gặp nhau. Một bạn học khác trả lời với giọng điệu bất cần.

– I don’t care. Tôi cóc cần. Ngày mai này, rất có thể tôi sẽ chết trong bệnh viện bởi Covid-19, vậy thì tại sao ngày hôm nay tôi lại không vui bên bè bạn của tôi chứ?

Cảm thấy không khí có vẻ ngột ngạt, bất hòa, Hugh vội vàng bỏ tay Tanya, ra gần giữa sân, khoác hai tay kêu gọi sự ôn hòa:

– Cool down, các bạn. Bạn nào cũng nói đúng cả. Mình có thể vẫn vui chung đêm nay nhưng nhất định mình phải cố gắng giữ gìn để không bị Covid-19. Bởi vì qua đêm nay, năm năm hay mười năm nữa, tụi mình tất cả sẽ trở về đây họp mặt. Tôi nói, tất cả tụi mình. Không thiếu một ai hết. Vậy thì phải nhất định giữ gìn, các bạn phải nhớ cho.

Đám bạn trở lại sự yên lặng đồng ý với Hugh. Ba phút. Rồi hai phút. Ánh sáng của sân vận động như nhìn các học sinh đang đứng xung quanh, học sinh mùa 2020, trước khi tắt ánh điện của phút cuối cùng. Sân vận động tối hẵn và yên lặng như mênh mông. Hugh nghe có một hai tiếng thảng thốt nhỏ của nữ sinh. Hình như cũng có tiếng nấc ở gần đó. Hugh nhìn Tanya. Hai bàn tay cô đan vòng những ngón tay nhỏ đưa lên cằm. Ánh đèn vàng từ phía xa bên đường chiếu tới, Hugh thấy cô đang muốn dằn lại nước mắt. Hugh cảm nhận một cái gì rất kỳ diệu và thiêng liêng. Anh cầm hai bàn tay Tanya xuống giữ trong tay mình và cuối hôn nhẹ vào mái tóc của bạn.

Từ ở bên góc của sân, một tiếng hát trong trẻo, thanh thoát, cất lên:

O beautiful for spacious skies,
For amber waves of grain,

Bài hát America Beautiful. Không cần nhìn, Hugh cũng biết tiếng hát đó là của Anita, một cô bạn học ở gần nhà Hugh. Anita có giọng hát opera và đang chuẩn bị thi vào trường đại học Boston. Với đại dịch xảy ra, cô phải tự quay phim và thu âm giọng hát của mình để nộp gửi về trường. Hôm nọ, cô đã nhờ đến Hugh góp ý cho việc thu hình của mình sao cho được hoàn mỹ.

Khi Anita hát vừa xong đến câu thứ hai thì tất cả các bạn đều hát theo:

For purple mountain majesties
Above the fruited plain!
.
.
America! America!
God shed His grace on thee
And crown thy good with brotherhood
From sea to shining sea!

Bài hát đã kết thúc bằng một loạt vỗ tẩy đều đặn, rầm vang tăng nguồn sinh lực mới cho mọi người. Hình như ai cũng cảm thấy hài lòng và mãn nguyện đã tới đây đêm nay. Nếu nửa tháng Ba khi nhà trường đột ngột đóng cửa, chưa một ai kịp nói lời chia tay thì đêm nay, là một lời hứa hẹn.

Class of 2020!





Posted in Tuyet Van | 1 Comment