Tuổi Trẻ Của Tôi

Bài thơ này tôi đă gửi ở một blog khác cách đây một năm. Hôm nầy xin chia xẻ với bạn. Những điều viết trong bài thơ này là những kinh nghiệm của bản thân. Mà chắc cũng không phải của riêng tôi. Chắc cũng nhiều người đă từng trải qua.    

Trong những mất mát này tôi có chị Phương. Chị Phương là con gái út của cậu mợ Bốn tôi. Chị lớn hơn tôi một tuổi. Chị lập gia đình sớm và có một đứa con gái, cháu Bi, rất dễ thương. Năm 1988, gia đình chồng chị đi theo một trong những chuyến tàu sớm nhất lúc đó. Chuyến tàu đă không đến được bờ. Hoàn toàn bặt tin. Đă mấy mươi năm rồi nhưng lòng tôi lúc nào cũng bùi ngùi nhớ chị. Càng lớn lại càng nhớ nhiều hơn.

Chị Phương tôi có vóc dáng cao và đẹp. Khuôn mặt xinh tươi, dễ cười lắm. Tính tình chị hiền lành. Hình như người tuổi Mùi đều hiền lành cả.

Tôi lớn lên với chị vừa là bà con vừa là bạn bè. Tôi thường nghĩ đến chị, chồng chị anh Tám và cháu Bi. Nhiều khi lái xe trên đường về nhà cũng nghĩ tới rồi khóc một mình trong xe. Thương chị Phương vô cùng.

 

Tuổi trẻ của tôi là một trang giấy trắng
Cắp sách đến truờng cùng bè bạn vui chơi
Những bài học, bài thi nuôi mầm hy vọng
Phần thưởng cuối năm thêm tô thắm cuộc đời

Tuổi trẻ của tôi có mắt nhìn thầm hẹn
Có tay đưa tờ thư ngắn vụng về
Buổi tan trường trong những tà áo trắng
Có người chờ một vạt áo đi qua

Tuổi trẻ của tôi có những lời nghi vấn
Có phân vân không biết rẽ về đâu
Có lý tưởng nhưng cần người hướng dẫn
Có đêm về trằn trọc nỗi niềm sâu

Tuổi trẻ của tôi ước mơ cao như núi
Nuôi tuơng lai trong những giảng đường xưa
Tháng Tư về năm ấy rất nhiều mưa
Và trường cũ đã trở thành tên mới

Tuổi trẻ của tôi sống đời kinh tế mới
Nơi xa xăm gặp bạn cảnh đồng hành
Đêm sáng trăng kể chuyện chốn quê mình
Bài hát cũ hát cho lòng ấm lại

Tuổi trẻ của tôi có những đêm trời tối
Nấu với nhau nồi canh lá tập tang
Chỉ muối với rau và muỗng canh bột ngọt
Thấy thiên đường trong cái xót lầm than

Tuổi trẻ của tôi thôi không còn mơ mộng
Nếu có chăng là hai chữ vượt biên
Đêm hẹn ra ánh đèn nhỏ dẩn đường
Chiếc thuyền quá mong manh trên biển rộng

Tuổi trẻ của tôi là cầu Trời khấn Phật
Đêm qua nhanh cho nhìn thấy bến bờ kia
Người kiệt sức lấy đại dương làm đất
Nấm mộ sâu mong nước dịu linh hồn

Tuổi trẻ của tôi có bạn bè vượt biển
Nhưng không may đến được bến bờ kia
Có bà con nằm trong lòng biển lạnh
Chuyến tàu xưa không đến được bến bờ

Tuổi trẻ của tôi có nghe vài người chết
Đứa bệnh hiểm nghèo đứa chết ở đường xa
Nghe thương lắm người bạn trẻ quê nhà
Sống chưa trọn tuổi thanh xuân mong ước

Tuổi trẻ của tôi xin làm lại từ đầu
Xây lại giấc mơ xưa trong khuông viên cũ
Trường lớp mới tập tành câu Anh ngữ
Đánh vần hy vọng với niềm tin

Tuổi trẻ của tôi vẫn nhớ quê nhà
Nhớ thân tình làng xóm đã rời xa
Nhớ cái khổ những ngày năm tháng đó
Nhớ thương ai thèm lắm chút tự do

Tuổi trẻ của tôi bây giờ là dĩ vãng
Để đêm về nhìn lại quãng đường qua
Hình ảnh củ vẩn không hề phai nhạt
Đọc cổ thơ, giờ mới thấy thiết tha

Posted in Tuyet Van | Leave a comment

Lau cho Má

 

Mai, Mom, and me at a Vietnamese restaurant in Las Vegas, 2015

Buồn quá. Má đau đã một tháng rồi mà vẫn chưa thấy bớt được. Ba ngày nầy mấy chị em đi kiếm mua cho Má cái giường để Má có thể ngồi dậy hay nằm xuống dễ dàng hơn. Muốn kiếm cho Má cái giường đẹp một chút bởi vì đó là Má.

Đây là lần đầu tiên Má mới đau nhiều như vậy. Má vốn mê đọc báo mà bây giờ thấy tờ báo mới cũng chỉ nhìn hững hờ thôi. Thương Má quá. Thương mà không làm sao gánh vác được cho Má.

Thuốc giảm đầu làm Má táo bón. Ép lắm Má mới chịu uống prune juice. Hai ngày nay ép Má phải uống nhiều hơn. Và Má đã đi cầu được. Lau cho Má và nghĩ đến Má đã lau cho mình sáu mươi năm xưa. Lâu nay toàn một tay chị Mai lo cho Má.

Bữa nay con mới lau cho Má. Lau cho Má nhẹ nhàng. Lau Má trân trọng. Lau đền ơn cho Má.

Posted in Tuyet Van | Leave a comment

Nhớ Ánh Trăng Xưa

fullmoonCứ mỗi lần trên mạng cho tin biết là tối nay sẽ có blue moon hay blood moon, những hiện tượng đặc biệt về trăng, là tôi nhắn tin cho chồng tôi và hai con chuẩn bị để tối nay coi trăng. Nhưng rồi lúc nào cũng vậy, mười lần thì đã có chín lần chúng tôi không coi được.

Khi tôi về đến nhà thì đã gần sáu giờ. Lo dọn lên bửa cơm chiều cũng đã sáu giờ rưỡi là lúc anh ấy vừa về tới nhà. Ăn xong cơm nước thì đã hết nữa buổi tối rồi còn chi. Đến đây thì tôi bắt đầu chỉ muốn nghỉ ngơi, hai con tôi chỉ muốn lo bài vở cho ngày mai còn chồng tôi thì chỉ muốn coi TV hoặc lên mạng. Mười lần như chục. Nhà tôi nằm ở vị trí có trăng chiếu sáng ở mặt trước nên việc ngắm trăng cũng không thuận tiện mấy. Nếu trăng chiếu vào sân sau thì ngồi trong nhà cũng nhìn được. Tôi cố gắng giải thích cho hai đứa con về hiện tượng của trăng và bảo chúng nên đọc thêm trên mạng để hiểu rõ hơn. Trăng ở đây giờ chỉ còn là trăng internet mà thôi.

Quê tôi là một thị trấn nhỏ. Tôi lớn lên không có ánh điện mãi cho đến những năm sau này. Tối về nhà nào cũng thắp ngọn đèn dầu. Ngọn lớn thì để nhà trước; ngọn nhỏ còn gọi là đèn hột vịt thì để nhà sau hoặc trong bếp. Đêm đến người lớn ngồi xung quanh ngọn đèn nói chuyện hoặc nghe đài BBC còn con nít chúng tôi thì thường ra trước nhà chơi. Những đêm mùa hè có trăng vui lắm. Chúng tôi rủ nhau đi chơi xa hơn một chút. Những anh chị lớn hơn đi xe đạp hay honda ra mấy tiệm ăn chè, chim mía nướng,  hay ăn cháo đêm. Trung thu năm nào con nít chúng tôi cũng có lồng đèn và cứ những năm có nguyệt thực thì gia đình nào cũng ra trước nhà nhìn lên bầu trời và bàn tán chuyện thiên văn. Khi còn nhỏ, tôi thường hay ngắm trăng và thấy trăng cứ đi theo mình luôn. Có lần con trai tôi cũng hỏi tôi như vậy. Má ơi, sao con thấy hình như mình đi đâu trăng cũng đi đó phải không má. Ánh trăng ở đây nhìn thấy xa hơn và ánh sáng của đèn điện làm nó lạc lõng hơn.

Tôi vẫn còn nhớ rất rõ những chiếc bóng đen của chúng tôi chạy nhảy chiếu trên mặt đất. Trăng sáng như ban ngày. Trăng càng sáng thì những chiếc bóng càng đậm hơn. Những tàng cây bên đường tỏa xuống phản chiếu như một bức tranh đen trắng. Hình như trong văn thơ tôi đọc của ai đó có dùng chử tượng hình ‘tắm trăng’. Cái so sánh này thật vô cùng tinh tế. Phải ở trong một không gian hoàn toàn không một ánh sáng nào hơn là ánh trăng mới hiểu được cảm tượng này. Những chiếc bóng chạy nhảy ấy bây giờ không còn nưã. Chúng tôi đã lớn lên và ra đi hết rồi. Tôi nghe nói ở quê tôi bây giờ có điện, đời sống hoàn toàn đô thị hoá. Nghe vậy tôi mừng lắm. Nhớ hồi nhỏ tôi cứ ước ao nhà mình có điện có nước đời sống tiện lợi như người ở thành phố. Trăng ở đây hay trăng ở những thành phố lớn ở Việt Nam chắc đều như nhau. Cao và xa cách hơn. Có mấy lần đi cắm trại cũng vào dịp trăng rằm nhưng rồi lửa trại cộng thêm với những những ngọn đèn lantern đã làm mờ đi cái ánh sáng thiên nhiên huyền ảo này.

Ở Mỷ lâu nên tôi cũng hiểu vì sao nhiều người Mỷ tổ chức đi hiking vào những lúc sáng trăng. Hồi xưa nghe vậy chúng tôi cứ cười cho là họ quá giư thì giờ. Đời sống văn minh con người phải tìm tới thiên nhiên. Thiên nhiên thì còn đó, kiên nhẫn, bao dung, con người thì mong manh, chao động. Tìm với nhau để làm đời sống mình quân bình hơn chăng? Đời sống thật đúng như một quả lắc đồng hồ. Khi xưa, nhiều ánh trăng và ước mơ được có ánh điện; bây giờ thì nhiều ánh điện và đi tìm ánh trăng. Chúng tôi có gia nhập một hội Meetup của người Việt mình về hiking và nature. Tôi bảo với chồng tôi rằng chắc phải tham gia nếu họ có tổ chức một cuộc đi sáng trăng kỳ tới.

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Tôi Tập Yoga

Má tôi đau đã một tuần nầy. Buồn và lo quá. Cũng may là ba chị em tôi ở gần nên chúng tôi có thể thay phiên nhau để lo cho má tôi. Hôm nay bà chị em tôi đưa má đi làm MRI. Cầu mong sao Má được lành bệnh.
Cùng một lúc này thì Dì, em của Má, đã qua đời. Chúng tôi chưa cho Má tôi hay vì sợ sự phản ứng sẽ làm Má tôi đau thêm. Dì tôi vẫn còn khỏe lắm. Chúng tôi thật ngạc nhiên khi nghệ tin Dì qua đời. Nhưng một phần khác tôi cũng muốn Má tôi biết tin này. Thật là xót xa nếu bà không khóc để đưa tiễn em của bà. Làm sao bây giờ đây?
Gửi đến bạn một bài tôi đã viết năm ngoái, nói về bản thân tôi đi tập Yoga. Ở tuổi của chúng tôi, sức khỏe là trên hết.

Tôi có gắng đi tập yoga ba lần trong tuần cho đáng với lệ phí tôi đã trả. Đi mà không thấy hứng khởi chút nào vì tôi vốn dĩ không chịu nổi yoga. Nó chậm làm sao. Nhưng đã bỏ tiền ra rồi mà không tận dụng thì cũng khờ quá.  Thời khoá biểu tập cũng thích hợp với thời gian của tôi. Thôi cũng không có lý do gì phải bỏ lớp cả.

Cũng như tất cả những học sinh trong lần đầu tới lớp tôi có hơi chút ngại ngần với buổi đi tập đầu tiên của mình. Tôi lựa chiếc quần jean stretch với chiếc áo T-shirt và đôi giày bata (sneakers). Mình có nên ăn cơm tối trước hay không? Nếu ăn thì sợ bị tức hông trong khi tập nhưng không ăn thì sợ phải bị đói. Tôi vốn xấu tính đói và cũng không muốn ăn quá trễ. Thôi cứ ăn trước đi. Tới tập rồi hẵn hay.

Vào giờ này bãi đậu xe tương đối không đầy lắm. Tôi có thói quen lúc nào đi đâu cũng tới sớm một chút cho dễ kiếm chổ đậu xe. Đã có nhiều người tới, người nhắm mắt tịnh tâm, người text, người nói chuyện. Tôi lấy chiếc chiếu và lựa chỗ ngồi sau hết. Nhớ khi còn đi học, lúc nào tôi cũng ngồi bàn đầu. Thường thì học sinh dở hay lựa bàn sau. Hôm nay tôi là học sinh dở đó.  Nhìn chung quanh thấy ai cũng mặc quần áo yoga. Bây giờ người ta làm nhiều màu sắc thật dễ thương chứ không hẵn là chiếc quần màu đen như trước đây. Áo thì hai lớp ngắn dài mix với nhau. Nhìn tôi chắc ai cũng phải biết tôi đi yoga lần đầu đây.

Người dạy yoga là một anh thanh niên trẻ với mái tóc dài và cột gọn kiểu đuôi gà (pony tail). Tôi ngồi sau lại nghe tiếng Anh không rõ hết nên cứ ú a ú ớ không biết anh bảo làm gì. Cuối cùng tôi cứ nhìn động tác của những người xung quanh và bắc chước làm theo. Hôm nay tôi mới biết bên Yoga cũng có những động tác theo hình tượng con vật như con mèo, con chó, hay con bò. Thì ra nó cũng tương tự như bên Taichi cũng đi theo những hình thể của động vật. Con người bắt chước con vật để dưỡng sinh. Khi người giảng viên hướng dẫn đến thế ngồi chồm hổm (squatting, Garlang pose) thì có nhiều tiếng rên, có cả tiếng cười khúc khích nữa. Đối với người mình thì ngồi chồm hổm dể làm. Ngồi chồm hổm để lặt rau, rửa rau, gói bánh chưng, bánh tét. Người Mỹ hình như không biết thế ngồi nầy. Đang tập bỗng dưng có một học viện ngã ngửa ra  làm cả lớp cười òa. Khi học xong ai cũng bảo nhờ có cái cười đó mà tự nhiên thấy relax lắm.

Bữa học đầu tiên đã qua, tôi mừng quá vì có cảm giác như mình vừa qua một cuộc thi. Thấy yoga chậm vậy chớ tập xong cũng toát mồ hôi. Ngày hôm sau tôi đi shopping kiếm mua cho mình chiếc quần yoga. Lúc nào cũng vậy, theo Murphy’s Law, khi mình không cần nó thì nó hiện ra đầy dẫy, đến khi cần thì tìm không ra được. Mãi thật lâu tôi mới kiếm được chiếc quần vừa ý. Chiếc quần không chật lắm. Tôi thuộc tiếp người xưa, bận quần chật thấy kỳ cục lắm. Lưng quần lại đưa lên cao. Khi cuối xuống cho dù chiếc áo bị kéo lên cũng không thấy lưng được. Trên internet không biết bao nhiêu là hình chọc cười những người bận quần yoga chật khi đang tập.

Hai ngày sau tôi trở lại lớp với chút tự tin hơn. Vẫn ngồi dưới hàng cuối nhưng có cảm giác mình thuộc về nhóm này. Hôm nay hướng dẫn viên là một người khác và cách tập cũng khó hơn. Tôi lúng ta lúng túng nhìn qua lại để theo cách tập. Lúc thấy người ta gập người làm theo hình chú V ngược (downward facing dog) tôi vội vã làm theo. Mái tóc ngắn phủ ngược che cả mặt. Để biết chắc mình đang làm đúng tôi đưa mặt quay sang liếc nhìn bên phải thì cũng vừa đúng lúc người học viện nam cũng quay sang liếc nhìn tôi. À, thì ra anh này cũng đang học lóm như mình. Tôi thật buồn cười với ý nghĩ này. Núi cao lại có núi cao hơn. Người mới thì cũng có người mới hơn nữa.  Bài hôm nay khó hơn nhưng rồi cũng xong. Cái khỏe của Yoga là bạn cứ tập theo cơ thể của bạn cho phép. Không cong người xuống tới bàn chân thì cong người xuống tới đầu gối cũng được.

Hai hôm sau tôi đi kiếm cho mình cái head band để tóm tóc lại cho gọn. Tóc tôi không dài để cột lên được nhưng cũng không ngắn theo kiểu demi-garcon. Tóc chỉ vừa đến tai. Mỗi khi cuối xuống tóc che cả mặt rất bất tiện. Tiện thể tôi kiểm mua cái chiếu yoga. Ở gym họ có nhiều chiếu yoga lắm nhưng nếu có riêng cho mình một cái vẫn hay hơn. À, cũng nên mua một cái khăn nhỏ để lau mồ hôi nữa. Tất cả những trang bị cho lớp học yoga của tôi không tới năm chục đô. Tôi đi yoga vào ngày thứ Ba và thứ Năm, để dành cái weekend cho gia đình. Những học viên đến đủ các lứa tuổi và đa số là đàn bà. Tới đây là để tìm cho mình một sự bình yên trong tâm hồn và thể chất.

Lớp học hôm nay tương đối nhiều người. Tôi vẫn ngồi hàng chót. Đã năm phút hơn nhưng người giảng viên vẫn chưa đến. Nhiều học sinh tự động tập những động tác cơ bản. Người khác vẫn ngồi nói chuyện hoặc text trên phone. Thình lình cánh cửa mở ra và người nhân viên làm việc ở gym thông báo với chúng tôi là cô giảng viên bị tai nạn trên xa lộ. Cô không sao, chỉ có chiếc xe bị hư hại nhiều. Chúng tôi nhìn với nhau ngạc nhiên trong sự khó tin được. Có một chút sâu lắng trong mỗi chúng tôi với lời cảm ơn rằng cô đã không sao. Trong mấy phút hoang mang đó, một học sinh tình nguyện để hướng dẫn chương trình. Chúng tôi hoan hỉ đón nhận lời đề nghị của anh.

Bài học diễn ra nhẹ nhàng, đều đặn. Không có tiếng nhạc chúng tôi nghe rõ từng hơi thở của nhau. Sau gần một tiếng đồng hồ bài học yoga chấm dứt. Không ai bảo với nhau mọi người cùng vỗ tay. Vỗ tay vì cảm ơn anh giảng viên tình nguyện; vỗ tay vì trong hoàn cảnh như vậy chúng tôi cũng đã làm xong bài học hôm nay. Anh giảng viên yêu cầu chúng tôi hãy cầu nguyện cho cô được mau trở lại bình thường.

Trong không khí buổi yoga hôm nay có lãng đãng tình người mà đôi khi với những bận rộn, lao xao của cuộc sống chúng ta không thấy được.

Posted in Tuyet Van | Leave a comment

Giờ Lunch của Đàn Bà

Bạn có thấy mình trong bài này không?

Đi đâu tôi cũng nghe nói làm đàn bà khổ lắm. Coi trên talk show của Oprah cũng nói đàn bà làm việc rất nhiều. Nói chuyện với co-works Mỹ và Mễ trong hãng thì ai cũng nói cái đa đoan lo cho gia đình, tức là trong đó có con cái và người phối ngẫu. Ai cũng than mệt quá. Trong nhiều gia đình như gia đình Việt Nam mình cha mẹ già vẫn còn gắn liền với con cái lắm, cái khổ đó phải tăng thêm nưã. Phái đẹp trở thành phái khổ.

Tôi đi làm ở khu Civic Center đã 15 năm. Giờ ăn trưa thường thì ở đâu cũng nữa tiếng nhưng cơ quan tôi làm thì phải lấy nguyên một giờ lunch. Lúc đầu tôi thấy tiếc lắm. Mất về nhà sớm nữa tiếng đồng hồ. Nhiều lắm chớ. Nhất là như hoàn cảnh tôi, con lúc bấy giờ vẫn còn nhỏ. Giờ trưa nào cũng quanh quẩn ở văn phòng. Nếu không đem theo cơm thì cũng chỉ ra mấy tiệm fast food gần đó. Gần hãng tôi có tiệm 99 Cents và ngân hàng Chase. Nhờ giờ ăn trưa thong thả, tôi thường ghé 99 Cents mua chút rau hoặc mấy món đồ lặc vặc nếu cần.

Hồi đó, tối nào cơm nước xong xui là phải lo làm lunch box cho hai vợ chồng đem theo ngày mai. Đây không phải là việc dễ làm đâu bạn. Không phải món ăn nào còn dư lại cũng đem đi được. Và không phải lúc nào cũng có đồ ăn dư đủ cho hai người. Chồng tôi không chịu ra ngoài ăn nên đêm nào cũng phải có một hộp cơm cho anh. Nhiều khi nghe tôi than anh nói cứ để anh làm bánh mì với thịt ham. Tôi thường bỏ thêm rau thơm như rau quế, rau tía tô, hoặc rau kinh giới vào trong hộp cơm. Khi hâm lên nó cũng đỡ đi mùi tỏi hay mùi nước mấm.  Trong hãng anh làm có một anh kia cứ trưa thứ Hai là hâm đồ ăn Tàu. Riết rồi ai cũng biết gia đình anh ra ngoài ăn hôm chủ nhật.

Tôi bắt đầu không đem cơm cho mình và chuyển sang ăn Subway sandwich mỗi ngày. Chỉ có 5 đồng mua một ổ bánh mì dài và lại tốt cho dinh dưỡng. Rẻ và tiện quá. Bớt lo được một hộp cơm buổi tối thật là đỡ.  Hèn chi mà tuị Mỹ ít đem lunch theo, cứ ra ngoài ăn miết. Nhưng ăn hoài rồi cũng chán. Tôi bắt đầu chán cái vị thanh nhẹ nhàng cuả veggie sandwich. Lúc đó, tôi tình cờ biết được  một tiệm phở nằm cách chỉ hai block đường. Mừng lắm. Tiệm phở khang trang, thoải mái, phục vụ cho khách làm việc xung quanh. Tôi tới đây thường xuyên, có khi mua thêm hai dĩa cơm thịt nuớng về ăn buổi chiều. Cuộc đời dễ chịu một chút khi không phải lo cái ăn cái uống nhiều.

Nhưng rồi tôi cũng bắt đầu thấy chán phở. Chán phở? Thật khó tin. Có người nói tính ăn của tôi khó. Không khó đâu bạn, nhưng cái gì đó làm tôi muốn thay đổi. Có lần tôi than thở với cô Viet Nam co-work mới vào làm ở đây rằng, muốn đi mua hai cây baguette cho con mà làm biếng đi xa quá, cô chỉ tôi một tiệm bánh mì mới khai trương. Từ hãng tới đó chỉ khoảng 3 miles. Bây giờ tôi thường tới đó hơn. Nay mua baguette cho con, mai mua bánh mì chay cho tôi kèm với ly chè. Lại còn có báo nưã. Ngày nào tôi cũng mua tờ báo cho má tôi đọc. Ở tuổi 90, bà vẩn còn mê đọc báo lắm. Tôi thật là vui với sự khám phá này. Người bạn mới này chỉ cho tôi một chợ Việt Nam cũng không xa đây lắm. Tôi tiếc mình đã không biết sớm hơn. Thôi không sao, mình cũng còn đi làm đến năm năm nữa mà.

Chợ Việt Nam này là một cái chợ nhỏ nhưng có bán đủ mặt hàng. Ngày nào tôi cũng ghé đây mua hai tờ báo cho má tôi. Cô bán hàng bây giờ đã quen. Có bửa mua củ sã để nấu thịt bò. Có bửa mua ổ qua về chiên trứng. Lâu Lâu thì mua một tờ giấy số may ra làm triệu phú. Chợ này vô cùng tiện lợi cho người ở xa như tôi. Gần đó có tiệm ăn chuyên về những món ăn miền Bắc. Tiệm thấy cũng rộng rãi, khang trang. Tôi đặt món bún cá Hà Nội thấy cũng ược lắm và tôi bắt đầu ăn bún cá thay vì phở. Cũng như với lần trước, tôi thỉnh thoảng mua hai phần bún chả Hà Nội về  cho gia đình ăn tối.

Nói miên man về món ăn mãi nhưng đây không phải là trang nữ công gia chánh. Cái mà tôi muốn chia xẻ là giờ lunch của chị em phụ nữ mình không bắt đầu từ 12 giờ trưa ở hãng mà bắt đầu từ sau bưã ăn tối ở nhà. Giờ ăn không phải chỉ để ăn mà còn để chạy công việc. Phái đẹp là phái khổ.

Posted in Tuyet Van | Leave a comment

Ở Tuổi Sáu Mươi

Năm ngoái khi bước tới tuổi sáu mươi tôi có viết một bài nói về những suy nghĩ của mình về lứa tuổi về già này. Thật ra, đối với tôi, sáu mươi là một cuộc hành trình mới. Mời bạn đọc. Hy vọng rằng bạn cũng đồng hành với tôi.

Tôi nghe bản nhạc Ở Tuổi 20 hôm nọ trên đài TV. Không biết hết lời nhạc, nhưng thấy cái điệp khúc dễ thương vô cùng.
              Ở tuổi 20 nghe gió nóng bên vành tai
Theo những chiếc hôn đầu tiên,
Tôi đã yêu người …
               
              Ở tuổi 20, em như nhánh sông dần xa,
xa như lá phai thềm xưa,
Ngày tôi mơ người …

Giai điệu trẻ trung, tràn đầy nhưạ sống như lứa tuổi đôi mươi vậy. Vâng, tuổi 20 trẻ đẹp và lý tưởng lắm. Tôi nhớ có đọc ở đâu đó, tuổi trẻ là tài sãn của quốc gia. Youth is national treasure. Tình yêu của họ mãnh liệt, bất chấp. Ngoài việc xây dựng cho tương lai quốc gia trong 10 hay 20 năm tới, những người trẻ này còn là những người sẽ xông ra chiến trường khi cần đến. Tôi quý tuổi trẻ vô cùng.

Tôi cũng đã qua tuổi hai mươi từ nhiều thập niên. Cuộc sống tuy có bị giới hạn vì hoàn cảnh chiến tranh cùa đất nước bấy giờ nhưng đó vẫn là một thời dễ thương để nhớ.  Bây giờ thế hệ chúng tôi đã nằm vào ở tuổi sáu mươi. Già hết rồi. Cái tính sôi động trở nên đằm thắm. Cái tính bộp chộp trở nên cẩn thận hơn. Cái tính hời hợt cũng trở thành chăm chút lại. Từng tờ lịch xé ra hằng ngày gom lại vậy mà đã thành mấy mươi năm.

Tôi có cô bạn ly dị chồng đã gần hai mươi năm. Ở vậy nuôi con và lo cho cha mẹ. Cô khác thì chồng mất ở Việt Nam. Một tay ôm con vượt biên qua Mỹ, may mắn gặp một người chồng khác, tạo nên một gia đình hạnh phúc mới. Vợ chồng tôi có con trễ nhưng rồi thì cũng đâu vào đấy. Bao nhiêu năm nay dẫn con đi học, đi đánh banh, đi sinh hoạt Hướng Đạo, bây giờ cũng không còn bận bịu nưã. Bạn bè gặp nhau hay hỏi đến tình trạng sức khoẻ, phương pháp dưỡng sinh và tin những người quen ai còn ai mất. Ở tuổi sáu mươi thôi không còn nghe gió nóng bên vành tai và mơ người.

Nói vậy thôi,  chứ theo người Mỹ  thì tuổi sáu mươi là cái tuổi đang làm lại từ đầu. Mà hễ cái gì từ đầu cũng hào hứng cả.  Thật vậy, những hôm gia đình có dịp họp mặt với nhau như ngày giổ, ngày shower, chị em chúng tôi hay chia xẻ với nhau những điều mới mẻ từ nhà cửa, du lịch, đến nấu nướng trong bếp. Mạng lưới internet cũng cho chúng tôi những hành trình mới mà thế hệ trước không có được. Ở tuổi sáu mươi xin đi lại từ đầu.

Gần hai năm nay vợ chồng tôi bắt đầu  tân trang căn nhà mình. Hồi trước bận bịu quá, cái gì cũng phải bỏ qua một bên hết, nhưng đến tuổi này nếu không làm bây giờ để gia đình con cái hưởng thụ với nhau thì đến bao giờ? Với thì giờ trong tay và tài chính dư giả hơn, với những kinh nghiệm từ những người đi trước, và nhất là với tin tức trên mạng tôi có nhiều tự tin khi nói chuyện với những người contractors. Tân trang xong, bà con ai cũng khen được quá và ai cũng đồng ý là đã tới lúc phải nghĩ đến hưởng thụ cuộc sống cho mình. Những gì mình không có được ở tuổi hai mươi, ba mươi thì tuổi sáu mươi này thưởng thức cũng còn kịp.

Khi mới qua Mỹ, tiếng tăm không rành, chỉ đi học những ngành gì để dễ kiếm việc làm. Nay thì gần đến tuổi về hưu, tôi bắt đầu nghĩ tới học những môn mình vốn dĩ vẫn yêu thích nhưng không có cơ hội đi học khi còn trẻ. Tôi coi trên báo Người Việt thấy không biết bao nhiêu là lớp, từ lớp computer, lớp chup ảnh đến lớp dạy đàn dạy hát. À, thì ra những người khác cũng như mình thôi. Cũng muốn bắt đầu lại một hành trình mới nhưng lần này này sẽ chủ động nắm tay lái, học những cái mình yêu thích, đam mê mà hoàn cảnh cuộc sống đã không cho phép mình thực hiện được. Nhất định là tôi sẽ ghi danh học chụp ảnh. Mê lắm. Và tôi cũng sẽ học tranh sơn nước. Tôi không biết mình có khả năng hay không nhưng tôi yêu tranh sơn nước vô cùng. Ít nhất là học để biết. Vậy thôi. Biết được cái gì cũng tốt cả. Knowledge is power mà. Ở tuổi sáu mươi này tự nhiên trở thành học trò đi xe hơi tới trường.

Vâng, có nhiều cái bắt đầu lắm, ngay cả cái thuộc về thế giới của tuổi trẻ là tình yêu, chúng tôi cũng có những cuộc hành trình mới. Tại sao lại không chứ? Chúng tôi muốn sống cơ mà. Tình yêu ở tuổi sáu mươi chín chắn nhưng không thiếu phần ngại ngùng, hồi hộp, và mong chờ. Tôi có một người anh họ, sau khi ly dị, đã kiếm trên mạng về người tình củ khi  anh chị còn đi học ở Sài Gòn. Cũng vưà lúc chị ấy đã ly dị chồng. Hai người liên lạc nhau, và quyết định đi tới hôn nhân, chia xẻ  quảng đời còn lại. Đó là câu chuyện với happy ending. Với những cuộc tình không đoạn kết thì người tuổi sáu mươi cũng có thể trả lời một cách rất thiền tâm, thôi đó là số mệnh. Và đó là một quan điểm lành mạnh mà chỉ có tuổi đời mới giúp mình nhận ra được. Ở tuổi sáu mươi, em như nhánh sông dần xa, xa như lá phai thềm xưa, nhưng tôi vẫn yêu đời.

Tôi bắt đầu chuẩn bị cho mình về hưu và ngạc nhiên là tôi cảm thấy háo hức cho cuộc sống khác. Bạn tôi thì nghĩ khác. Chừng nào về thì về. Đi làm vẫn tốt hơn. Cô có người dì đã về hưu cứ than ở không chán quá, thỉnh thoảng tổ chức làm bánh bèo, bánh hỏi rồi kêu chị em tới ngồi ăn cho vui. Thật ra nếu đó là một công việc mình yêu thích, đam mê thì cũng đâu cần phải ngưng làm việc. Nhưng có bao nhiêu người được cái may mắn đó đâu. Cách đây mấy mươi năm, gia đình tôi cũng như bao người khác háo hức cho một cuộc khởi hành với cái tên vượt biên. Bao năm sinh sống ở đây, có biết bao nhiêu là đoạn đường, đi làm, thất nghiệp, rồi đi làm. Giai đoạn nối tiếp giai đoạn, từ con cái đến nhà cửa và nay thì đang bước vào một thập niên mới, thập niên sáu mươi. Tôi kiếm trên internet  thử coi có những bàn luận nào về tuổi sáu mươi hay không thì thấy được câu này: Lục thập nhi nhĩ-thuận. Khi người ta tới 60 tuổi thì mới đạt đến mức độ hoàn-hảo về mặt tri-hành, kiến-văn, và kinh-nghiệm về cuộc sống. May quá, cái định nghĩa này không nhắc tới chữ già.

Gần năm năm nay, tôi hiểu được thế nào là lão hóa. Trước đây, khi nghĩ đến lão hóa thì nghĩ đến bậc cha mẹ mình. Bây giờ nó đã đến với mình mà lại còn sớm hơn nữa. Trong ba chị em bạn chơi với nhau, đứa bị phong thấp, đứa bị tai lùng bùng ( ear ringing). Riêng tôi sau mấy mươi năm ngồi làm việc, hậu quả là đau thần kinh tọa. Và thế là chúng tôi bắt đầu một hành trình mới. Một cuộc tìm kiếm luyện tập thể dục trao đổi với nhau. Khí công hay yoga? Có cần đi gym hay là chỉ luyện tập ở nhà? Cả một bài học mới mà trước đây tôi chưa hề biết đến.

Ở tuổi sáu mươi, như nhánh sông trôi dần xa, và một cuộc phiêu lưu mới bắt đầu. Sáu mươi chính là tuổi ba mươi lần thứ hai.

Posted in Tuyet Van | Leave a comment

Mợ Sáu Tôi

2014-mom-mosau-3

My mom and  Mo Sau

Những hẹn hò từ nɑу ƙhéρ lại
Ƭhân nhẹ nhàng như mâу
Trịnh Công Sơn

Mợ Sáu tôi mất rồi. Chị tôi text cho biết Mợ mất khoảng 3 giờ sáng. Mợ Sáu là chị dâu của má tôi. Khi nghe tin mợ nhập viện chị em tôi có chở má lên nhà mợ thăm các con của mợ đang về.

Mợ Sáu tôi là con gái nhà giàu ở Bồng Sơn. Cha mẹ Mợ có nhiều nhà cửa đất đai. Mợ tôi dáng người mảnh khảnh, nước đã trắng và lời nói nhẹ nhàng. Má tôi nói khi còn con gái Mợ có dáng người liễu rủ, mảnh mai và thường hay ở trên lầu hơn. Nghe má kể, sau khi đám cưới Cậu Sáu tôi ở rể luôn. Lâu lâu Cậu dẫn Mợ về thăm gia đình chồng. Ông Ngoại tôi thương Mợ như thương con gái trong nhà. Trong bữa cơm khi ông Ngoại tôi ăn xong ông thường dặn Mợ, ba ăn trước đứng dậy, con cứ từ từ ngồi ăn. Sau khi ông Ngoại mất rồi, Cậu Mợ tôi dẫn người em trai út là cậu Chín về tập nghề và lo cho việc lập gia đình.

Khi qua đến đây chúng tôi có dịp ở gần hiểu biết Mợ nhiều hơn. Mợ Sáu tôi hiền và dễ chịu. Nói theo kiểu Má tôi nói, tính chỉ tầm phèo. Bà con ai cũng thương Mợ. Có lần Mợ nói với Má tôi, hai đứa con cô biết chuyện lắm. Tôi nghe và rất cảm ơn lời nói của Mợ.

Có năm tôi dẫn dì Ba, Mợ, và Má tôi đi tới nhà người bà con bên chồng chơi. Cô em họ nói với tôi, chị không giống Má chị, chị cũng không giống Dì chị, mà chị lại giống Mợ chị. Chắc tôi có chiếc mũi cao và miệng cũng hơi hô, như Mợ, chớ tôi đâu có được cái dáng cao ráo trắng trẻo như Mợ Sáu đâu. Cách đây hai năm, các con Mợ về Việt Nam chơi, Mợ không về, Má tôi lên ở làm bạn với Mợ. Chị em hủ hỉ trong nhà như hai người bạn nhỏ. Mợ có tình cảm đặc biệt với Má tôi lắm.

Trong bao nhiêu năm ở Mỹ, Mợ vẫn tiếp tục cúng giỗ cha mẹ chồng. Đó là dịp để bà con chị em tụ tập về chơi nói chuyện với nhau. Mợ làm món xôi vò đậu xanh ngon lắm. Trong mấy năm sau này, vì sức khỏe yếu kém, mợ giao cho cậu Chín tôi lo việc giỗ chạp.

Mợ đã ra đi trước. Thương Mợ mà cũng thương Má tôi. Bà lại mất thêm một người thân cùng trang lứa, một thế hệ lớn lên. Ngày đầu mới nghe mợ mất, má tôi ngủ không được. Tối hôm qua, má tôi nói với tôi, giọng nói buồn nhưng bình tĩnh hơn. Mợ Sáu mất rồi thương quá hả con.

Mợ Sáu tôi hay đi chùa và đọc kinh kệ nhiều. Bà hiểu cuộc đời này rồi ai cũng ra đi bởi vì đây cũng chỉ là cõi tạm mà thôi. Có lần, mợ nói với con gái mợ, sao cứ thấy lo hoài vậy, một ngày nào đó, ai cũng xách hành trang này để đi tới một chỗ khác thôi.

Tôi biết mợ Sáu tôi đang ở đâu. Mợ đang ở cõi Vĩnh Hằng.

Posted in Tuyet Van | Leave a comment