The Prom Date (Hẹn Nhau)

Sáng nay Hiếu dậy sớm. Ăn xong chén cereal, cậu cầm theo chai nước và chiếc áo khoác rồi bước ra cửa. Mẹ từ trên lầu đi xuống, ôm đứa con trai một chút rồi đứng nhìn con đi.

– Con đi nha Mẹ. Hugh nói, sau khi hôn nhẹ trên tóc mẹ mình.
– Ừ, con đi.

Chiếc xe từ từ đi xa khỏi nhà. Xa lộ 5 lúc nào cũng đông nhưng từ khi lockdown đến giờ đường xá vắng vẻ hẳn. Khi tới địa điểm thì đã có biết bao nhiêu là xe đã tới trước. Người hướng dẫn dơ tay ra hiệu cho xe Hugh vào cổng số hai. Khi tiến vào sâu hơn và phải dừng lại để tiếp tục chờ, Hugh gọi Tanya:

– Tanya tới chưa? Hugh đã vào cổng rồi. Số hai.
– Cũng vừa vào. Cổng số năm.
– Oh, good!
– Thôi, Tanya bảo, cứ khi nào xong thì tới Mc Donald nha. Tanya cần phải
gọi cho em trai.

Tối qua, khi hỏi Tanya về giờ giấc, Hugh hẹn gặp cô sau khi lãnh đồ xong ở đâu đó để nói chuyện cho vui. Trường đóng cửa đã ba tuần, nếu không đi với Mẹ hôm qua thì Hugh cũng khó có dịp gặp cô lại. Ba tuần vừa qua thật như ngồi tù giam lỏng. Ngoài việc học trên Zoom, họp nhóm trên Zoom, làm bài tập với nhau trên Zoom, và ra vô phụ cho Mẹ thì không còn biết làm gì hết. Hugh cảm thấy như tay chân mình dài ra thừa thãi. Muốn gọi mấy thằng bạn ra công viên dội banh bóng rổ thì rổ banh khóa lại với sợi giây vàng chắn xéo ngang. Nhà vệ sinh cũng bị khoá lại không cho dùng. Thành phố không muốn cho người dân có dịp tụ họp lại dù ở đâu. Shelter in Place. Safer at Home. An Vị Tại Gia. Hãy ở nhà nếu không cần phải ra ngoài. Hoặc nếu ra ngoài thì cần phải cách ly. 6 Feet Apart. Những biểu ngữ như vậy bây giờ thấy ở mỗi thương hiệu còn đang được mở, trên TV, và trên các mạng xã hội.

*****

Khi xe Hugh tiến vào parking lot của Mc Donald thì Tanya đã ở đó rồi. Cô lúc nào cũng nhanh nhẹn, Hugh thầm nghĩ. Hugh cho xe mình đậu ngược chiều với xe của Tanya để trực diện nói chuyện mà vẫn giữ được khoảng cách.

– Tanya chờ có lâu không? Hugh hỏi.
– Không, cũng vừa mới tới thôi. Tanya trả lời.

Nửa phút yên lặng. Tanya hỏi tiếp.

– Mấy bữa nay học online thấy được không?
– Cũng được. Cũng phải được thôi.
– Ừ, bây giờ không tính điểm A, B, C nửa. Chỉ có Pass và Fail nên chắc ai cũng OK.

Thường thì học sinh lớp 12, điểm học của bán niên khoá sau không quan trọng lắm bởi hồ sơ đại học đã nộp rồi. Lại thêm nữa phút yên lặng. Hugh nói tiếp:

– Tiếc là năm tụi mình không có những hoạt động của Senior Year. Hugh chuẩn đi thăm trường đại học ở Chicago và Arizona để quyết định chọn trường nhưng nay thì bỏ luôn.
– Vậy Hugh có quyết định cho trường nào chưa?
– Chưa quyết định. Còn Tanya?
– Tanya chỉ chờ trường nào nhận với học bổng cao hơn thôi.

Hugh nhìn Tanya và nhớ tới đêm Sadies với cô vào tháng trước. Cũng may có một kỷ niệm vui trước khi hai đứa đi học xa.

– Lucky là tụi mình còn kịp có Sadies, phải không? Hugh hỏi.

Tany hơi nhăn mũi lại:

– Thì cũng may. Cũng vui lắm. Nhưng tiếc là Senior Year mà lại không có Prom, không có Grad Night.

Ngừng một chút, cô nói tiếp:

– Tanya đã mua cái áo dạ hội mặc đẹp lắm. Bây giờ thì như không, mà cũng không biết làm sao đem đi trả lại.
– Chuẩn bị trước lâu vậy đó hả? Hugh mỉm cười, hỏi chọc cô.

Tanya hơi mắc cỡ nhưng cố giữ bộ tỉnh táo, trả lời:

– Thì nhóm bạn ba đứa của Tanya, hai đứa kia đã có prom date rồi. Tụi nó cứ hối Tanya lo chuẩn bị trước. Bây giờ thì khỏi luôn. 

Nói đến câu cuối, giọng Tanya yếu xìu. Hugh bỗng có một sáng kiến. Anh bước ra tới mở bưng xe. Mẹ rất cẩn thận, lúc nào cũng có một hai cái thùng bỏ trong đó. Hugh xé cái thùng để lấy một phần cạc tông làm tấm poster. Anh vội vả viết, “Will you be my prom date?”. Rồi Hugh vẽ thêm hình ô vuông nhỏ với chữ “Yes” bên cạnh. Hugh tiến về phía xe của Tanya, tay cầm tấm poster dấu sau lưng. Cô ngồi trong xe ngó lên Hugh, đôi mắt mở to ngạc nhiên. Hugh nói với Tanya một cách bí mật.

– Ra đây, Hugh có cái này nè.  

Khi Tanya bước ra khỏi xe, Hugh đưa tấm poster ra cho cô coi. Anh hỏi, giọng hơi nhanh:

– Tanya, will you be my prom date?    

Tanya rất ngạc nhiên với chút lúng túng nhưng rồi cô phá lên cười khi nhìn tấm poster kỹ hơn:

– Chỉ cho người ta trả lời “Yes” thôi sao?
– Ừ, chỉ cần “Yes” thôi.

Nhận ra giọng nói của Hugh có sự dịu dàng và nồng ấm, Tanya trở lại trạng thái lúng túng. Bàn tay cô không biết để vào đâu. Lần đầu tiên Tanya cảm thấy mình không ở trong thế tự chủ. Giọng trầm lại, nhỏ hơn, Hugh nói:

– Ừ nha? Chỉ cần “Yes” thôi.

Khuôn mặt Tanya hơi cuối xuống, đôi mắt ngước lên nhìn Hugh, miệng cô mím cười và nhẹ nhàng gật đầu. Hugh tiến thêm một bước, ôm lấy cô:

– Thanks Tanya, nhiều lắm.

Hugh cuối đầu xuống. Mũi cậu chạm vào tóc của Tanya. Tanya không dùng nước hoa nhưng tóc cô có một mùi hương thật dễ chịu. Hugh cảm thấy như người hơi bị say, nhắm mắt lại khi vài sợi tóc của Tanya bay lên phía má cậu.  Hugh không nhận định được thời gian hai đứa đã đúng như vậy bao lâu. Có lẽ chỉ một hay hai phút và Hugh cảm thấy cái bất động của giây phút đó. Thấy Hugh ôm mình hơi chặt, Tanya khẽ đẩy cậu ra:

– Ui, ui, Hugh! Cái bảng đề 6 feet apart kia nè.

Hugh quay nhìn theo hướng tay Tanya chỉ, cậu cười lì:

– Kệ cái bảng. Tanya “yes” rồi, Hugh vui lắm.

Tanya đẩy Hugh xa ra rồi hỏi, giọng nói trở lại bình thường của hai người bạn học nói chuyện với nhau:

– Ủa, mà trường mình đóng cửa rồi, đâu có Prom hay Grad Night nữa đâu, phải không?
– Đâu có sao. Mai mốt Tanya mặc cái áo dạ hội rồi chụp hình gửi qua. Hugh sẽ photoshop làm hình Prom cho.

Nói xong, Hugh đưa tấm poster để giữa hai người rồi lấy cái điện thoại chụp vài tấm selfie.

– Có hình làm bằng chứng là Tanya “yes” rồi đó nha.

Tanya mỉm cười sung sướng, gật đầu. Cô cảm thấy được nâng niu. Vốn là chị cả của một gia đình khó khăn, ít khi Tanya có được cảm giác như vậy.

*****

Từ trong xe mình nhìn qua, Tanya biết Hugh nhìn mình rất sâu đậm. Cô nghênh mặt, hỏi vói qua:

– Nhìn gì mà giữ vậy?
– Tại Hugh happy. Hugh sẽ post tấm hình này lên Instagram nghe?
– OK.
– Chiều nay Tanya làm gì?
– Tanya sẽ đi thăm bà nội đang ở viện dưỡng lão.

Tanya kể, từ ngày thành phố đóng cửa, gia đình cô không được vào thăm bà trực tiếp, chỉ có thể nhìn bà qua khung của số kính. Mỗi ngày, bà chờ đến giờ rồi ngồi đó nhìn con cháu. Chị em Tanya viết lên tấm giấy lớn nói thương bà. Bà gật đầu cười. Ba bảo các em đưa tay lên chạm vào cửa sổ. Bà ở bên kia phòng cũng làm theo. Ba chụp tấm hình đó, miệng cười nhưng nước mắt trào ra.

– Cũng mừng là gia đình ở gần viện dưỡng lão đó Tanya. Hugh an ủi bạn mình.
– Ừ, Tanya biết. Thôi để Tanya về nghe.
– Ừ, Tanya về.

Hugh bước ra khỏi xe. Cậu dơ hai cánh tay vòng tròn lại như đang ôm cô bạn mình chào từ giã. Tanya cũng bước ra khỏi xe và làm như vậy. Ôm nhau thời đại dịch. Khuôn mặt cô lấp lánh một niềm vui. Hugh vòng hai bàn tay tạo thành hình trái tim để gần ngực mình. Bên kia xe, Tanya cười, cô tinh nghịch chắp hai tay lại như kiểu chào của một Phật Tử làm Hugh phải bật cười ra tiếng.

– Bye nha Tanya. Talk to you later.
– Bye, Hugh.

*****

Xa lộ 5 vẫn vắng vẻ. Bởi vắng vẻ nên nhiều xe đã chạy nhanh trên mức vận tốc ấn định rất nhiều. Trong lòng hứng khởi, Hugh cũng muốn vọt nhanh những cậu cố dằn lại. Hugh biết Tanya cũng thích mình như tình cảm cậu đã cho cô. Tình bạn hai đứa đã tiến xa hơn cho dù cả hai chưa nói một lời chính thức. Hugh tin rằng tình cảm có tiếng nói riêng của nó. Hugh chợt nhận ra rằng, ngay trong mùa đại dịch với bao khó khăn trước mắt, bà nội Tanya cách ly ở viện dưỡng lão, con cháu không vào thăm được, mẹ Hugh mất việc làm, trường học đóng của, người người xắp hàng dài chờ lãnh đồ trợ cấp, nhưng đời sống vẫn cứ tiếp tục trong hết sức cố gắng của mọi người. Và tình yêu vẫn nảy nở.

Posted in Tuyet Van | Tagged , | Leave a comment

ĐI LÃNH ĐỒ

Khi nghe Mẹ gọi xuống để đi lãnh đồ ăn trợ cấp, Hugh (Hiếu) vội vàng chạy xuống cầu thang, ngạc nhiên hỏi Mẹ:

– Đi sao Mẹ? Nhà mình có cần phải đi không?

Mẹ Hugh nhìn cuối qua một bên, lấy vài cái bịch ni lông, giọng nói bình thường:


– Đi con, mình cũng nên đi chứ. Trên TV, người ta nói có Second Harvest Food Bank
sẽ phát đồ ăn sáng nay. Để hai em con ở nhà. Con với Mẹ đi được rồi.

Hugh thấy giọng Mẹ rất bình tĩnh. Cậu kèo nài:

– Thôi Mẹ. Con không muốn đi đâu. Nhà mình đâu có cần phải đi tới đó.

Mẹ Hugh ngước lên nhìn con trai. Giọng bà hơi xúc động.  

-Mình cần đi con ạ. Con nghe lời đi với Mẹ. Một mình Mẹ đi cũng được nhưng có con,
Mẹ vui hơn.

Thấy Mẹ nghiêm nghị, Hugh làm thinh và cùng Mẹ bước ra xe sau khi dặn hai em ở nhà phải ngoan.

*****

Ngồi trên xe hai mẹ con im lặng. Hugh thì không được vui và Mẹ nhìn thấy buồn. Cuối cùng, Mẹ quay sang nói với Hugh:

– Từ ngày ba con mất đi, gia đình mình vẫn OK. Nhưng với đại dịch Covid-19
Mẹ thấy tình hình nghiêm trọng khó khăn lắm con. Macys vừa thông báo
layoff nhân viên. Mẹ cũng nằm trong diện đó. Nhiều người đều bị như vậy
chứ không phải riêng gì Mẹ.

Hugh im lặng. Cậu cũng đoán ra được nhưng vẫn không nghĩ là gia đình mình phải cần đến đó xin thực phẩm cứu trợ. Cậu không dám nói ra những cảm thấy xấu hổ về điều này. Me tiếp tục:

– Con đang chuẩn bị vào đại học. Ở nhà còn hai em nhỏ. Mẹ sẽ lo được hết nhưng
có điều mình phải sống tiết kiệm hơn ngày xưa thôi. Tình trạng cách ly, đóng cửa
hiện giờ không biết đến bao giờ mới qua được.

Khi thấy Mẹ rẽ xe vào đường Magnolia tiến gần đến Food Bank khuông viên Hugh khom người lại một chút. Cậu không muốn người ta thấy mình trong chiếc xe tiến vào đây. Từng dãy xe đang đi trước chờ người ta đem thùng thực phẩm cứu trợ bỏ vào thùng xe . Mặc dù cửa xe đóng kín Hugh vẫn lo người khác, nhất là bạn bè trong trường thấy Hugh.

Cậu tự hỏi, không biết gia đình của bạn bè mình có ai tới đây không. Chắc là không đâu. Đám bạn của Hugh đứa nào cũng có vẻ khá giả. Có đứa được cha mẹ mua cho xe để lái đi học. Có đứa cùng gia đình đi trượt tuyết mùa đông. Từ khi ba mất, gia đình Hiếu đã sống đơn giản hơn. Mẹ cứ thường nói, không có ba buồn quá, đợi mai mốt con lớn cả nhà mình đi chơi lại. Hugh vẫn thường tin như vậy nhưng hôm nay cậu cảm thấy gia đình mình đã sa sút thật. Nếu không, sao Mẹ lại bảo Hugh đi theo để lãnh đồ trợ cấp chứ. Hugh không lo cái sa sút. Hugh chỉ lo có ai thấy mình đang đi tới đây. Cậu nghiêm trang nhìn thẳng, không dám nhìn hàng xe đi song bên cạnh sợ lại bắt gặp một đôi mắt quen biết của bạn bè.

*****

Đợi đã lâu mà xe của Hugh vẫn chưa tiến lên được bao nhiêu. Cậu bắt đầu đưa mắt nhìn xung quanh. Xe vẫn tiếp tục vào. Trên radio người ta đoán cũng phải có khoảng 4,000 chiếc xe đang tới đây để nhận thực phẩm. Mẹ Hugh thở dài nói, đông vậy sao, hoàn cảnh chung hết. Chợt cậu thấy một chiếc xe bắt sự chú ý của cậu. Chiếc xe sedan màu xanh có nhành bông daisy trên mui đang từ tiến vào bên tay trái ngược dòng với xe của mẹ Hugh.

– Mẹ, cô Daisy đang lái xe vào bên kia, mẹ mở sun roof để con đưa tay chào cô nghe?
Cô giáo đó thương con lắm.

– Đừng con, mình nên giữ trật tự. Hơn nữa, để cô tập trung vào việc lái xe.

Đúng là mẹ của Hugh muốn con mình phải giữ trật tự nhưng bà cũng không dám chắc cô giáo có muốn gặp ai quen không. Chính bà cũng đã mang gọng kiếng to đen để che bớt khuôn mặt khi tới đây. Biết là hoàn cảnh bi đát bao trùm rất nhiều người nói chung, nhưng để đi với con tới đây lãnh đồ trợ cấp thì cũng buồn lắm. Bà biết tâm trạng của Hugh lúc đầu khi cậu không muốn đi thì có lẽ những người khác ít nhiều cũng vậy. Có ai ngờ đâu hôm nay gia đình bà hay những gia đình khác trong đoàn xe dài kia đang phải tới đây chờ từng thùng đồ trợ cấp. Bà nhớ những năm còn trẻ, bà và những sinh viên khác đã đi giúp những người vô gia cư, phát đồ ăn buổi trưa, phát mền lúc trời vào mùa lạnh. Qua những công việc thiện nguyện đó bà đã gặp ba của Hugh. Bây giờ hoàn cảnh đã thay đổi hẳn. Từ một năm nay, Hugh là người đàn ông trong nhà và hôm nay bà là người tới đây để nhận đồ. Mắt bà hơi cay. Bà cố dằn lại sự xúc cảm để con mình không thấy.

*****

Xe tiến lần tới dãy EZ Up nơi nhiều nhân viên chuẩn bị đem thùng thực phẩm bỏ vào xe. Hàng xe bên phía Hugh tiến nhanh hơn hai chiếc. Hugh giật mình khi nhận ra Tanya (Thanh), cô bạn học cùng trường, đang lái xe bên phải. Vừa lúc đó, Tanya cũng quay mặt qua và cô nhận ra Hugh. Tanya dơ tay cười chào. Anh thấy nóng ở mặt. Trước đây, Hugh có học chung với cô vài lớp. Tháng Hai vừa qua, mua Sadie, mua nữ sinh mời nam sinh dự dạ tiệc, Tanya đã mời Hugh. Nhờ vậy, Hugh biết Tanya nhiều hơn và có cảm tình với cô. Từ nửa tháng Ba khi Học Khu ra lệnh các trường đóng cửa, hôm nay Hugh mới thấy lại cô. Trời ơi, mà tại sao lại thấy cô trong lúc này.

Điện thoại của Hugh có tín hiệu một cái text gửi tới. Bản tin của Tanya. Cô nhắn:

– Gặp bạn vui quá. Khỏe không?

– I’m fine. You OK chứ? Hugh nhắn lại.

– Yeah… hơi buồn. Nhưng hôm nay thì vui vì mẹ Tanya mới có việc làm ở hãng may khẩu trang.

Tanya lúc nào cũng hồn nhiên và cởi mở. Khi nói chuyện với cô, Hugh thường ít khi chú ý tới những việc xung quanh đôi khi có thể làm anh không thoải mái. Nhớ lại đêm Sadie, hai đứa đã có một thời gian thật vui bên nhau và chung nhau với đám bạn bè. Hugh đã có ý định sẽ mới Tanya đi Prom với mình vào khoảng cuối tháng Tư. Nhưng rồi nửa tháng Ba, với tình trạng của đại dịch Covid-19 lan rộng, học khu đóng cửa rất thình lình, Hugh chưa kịp chào từ giả cô. Chợt Hugh nhận ra, gặp lại Tanya hôm nay thật hay. Vì không học chung lớp nào, nên một tháng qua, cả hai lại cũng không gặp nhau ở lớp học online trên Zoom. Hugh lấy mắt kiếng ra, ngước lên quay qua nhìn cô cười. Tanya dơ tay chào lại trước khi xe cô tiến lên để nhận đồ.

*****

Khi xe Hugh tới gần khu EZ Up, mẹ bật thùng xe lên để nhân viên đem đó bỏ vào rồi chiếc xe hai mẹ con từ từ ra khỏi khuôn viên.

– Bạn học của con? Mẹ hỏi.

– Dạ.

Một bản tin nhắn gửi tới. Tanya hỏi:

– Ngày mai có Food Pantry cho đồ bên thành phố Placentia đó.
  Tanya sẽ đi.  

– Vậy sao? Mấy giờ đi?

–  Đi sớm tốt hơn. Người ta cho nhiều lắm. Một thùng đồ đủ cho 4 người ăn trong một tuần. Hẹn gặp ngày mai chứ?

– Ừ. Hugh trả lời kèm thêm cái hình emoji của khuôn mặt cười, nheo mắt một bên.

Hugh cảm thấy như có một nguồn năng lực đang lan trong người cậu. Hugh cũng cảm thấy một chút ân hận khi sáng nay cậu đã không muốn đi với mẹ tới đây. Hugh quay sang nhìn mẹ như một lời xin lỗi. Thật ra, Hugh cũng biết từ khi ba mất đi, Mẹ phải tháo vát lo cho ba anh em Hugh. Cơn đại dịch đã thay đổi bao nhiêu là gia đình. Hugh cũng vẫn nghe trên tin tức hằng ngày, và sáng nay cậu đã thấy tận mắt hàng dãy xe dài đã tới đây chờ lãnh thực phẩm. Những chiếc xe tiến vào, xe sang trọng có, xe cũ kỹ có, nhưng tất cả những người ngồi trong xe đều chia sẻ một hoàn cảnh trước mắt giống nhau. Cũng may các hội từ thiện và thành phố đã tổ chức những buổi phát thực phẩm cho dân chúng, như câu biểu ngữ Hugh vẫn thường nghe trên TV mấy hôm nay, “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua”.

– Mẹ, ngày mai con sẽ lái xe đi lãnh đồ ở bên Placentia. Bạn con nói họ có tổ chức ở đó.

Hai mẹ con vẫn tiếp tục lái xe về nhà. Họ không nói gì cả nhưng sự im lặng thật dễ chịu.

Posted in Tuyet Van | Tagged | Leave a comment

Một Ngày Không Có Điện

Hình minh họa: Juan Barreto/ Getty Images.

Từ ngày bị dịch Covid-19 tôi được hãng cho về nhà làm việc phù hợp với điều luật “shelter in place”, an vị tại gia. Công việc tôi làm hoàn toàn lệ thuộc vào hệ thống mạng nên cũng dễ dàng thôi. Làm việc ở nhà có nhiều điều lợi riêng nhưng cũng có điều phiền phức. Ăn nhiều là một trong những điều phiền phức đó. Nấu nướng nhiều là phiền phức thứ hai. Cho đến ngày hôm qua, tôi khám phá ra rằng, ăn nhiều, nấu nhiều chỉ là zero…không nghĩa lý gì hết.

Nhớ mấy năm trước tôi có nghe ca sĩ Đan Nguyên hát. “Một ngày không có em. Là lòng anh tan nát”. Em trong bản nhạc này phải là một cô gái trẻ để thương. Riêng em của tôi chỉ là một người điên nặng. Điện, thưa quý vị.

Hôm qua, trong giờ nghĩ, tôi mở TV lên nghe. Đang nửa chừng, tự nhiên TV tắt máy. Bấm qua bấm lại cái remote control mấy lần cũng chưa dám quả quyết nguyên nhân, đến khi bật công tắt điện trong phòng lên mới thật biết chắc là nhà bị điện cúp.

Con trai tôi về nhà học online, từ trên lầu xuống, nói, “Má, nhà không có điện, không có internet”. Không internet? Tôi vội vàng tới coi cái laptop của hãng đưa làm việc ở nhà, thì quả thật không có internet. Không internet nghĩa là không làm việc được mà còn không có email để liên lạc được. Thế là tôi lại vội vàng gọi điện thoại báo cho những nhân viên trong đội mình biết. 

Xong cú điện thoại tôi để ý là mức pin đã xuống thấp 50%. Điện thoại tôi cũ, mau hết pin. Tôi liền chạy tới chỗ ổ điện mà vẫn thường dùng để chạc(charge) pin mới hay rằng điện cúp nghĩa là chạc cũng cúp luôn.

Con trai tôi tự vấn, không biết cả khu bị cúp điện hay chỉ riêng nhà mình có vấn đề gì đó thôi. Nghe con hỏi, tôi cũng lo. Liền chạy ra ngoài đường, nhìn trên nhìn dưới có ai đó để hỏi. Khu tôi ở bình thường đã không thấy ai ngoài đường. Mùa Covid-19 lại càng vắng vẽ nữa. Chờ cũng đến khoảng 15 phút thì tôi vào nhà. Trong lòng cũng lo như con trai đã hỏi mà cũng vừa mệt nữa.

Tôi bấm 311 để gọi thành phố về việc cúp điện thì 311 này chỉ làm cho quận hạt mà thôi. Họ không giúp được cho tôi. Cuối cùng, tôi cũng mày mò lên mạng của thành phố và cuối cùng cũng được biết rằng khu vực tôi ở bị hư điện và sẽ mất khoảng 4 tới 6 tiếng đồng hồ để sửa. Tôi lại gọi cho bạn đồng nghiệp để họ biết tình trạng của mình, nếu thấy tôi không trả lời email thì cũng có lý do chính đáng. Lúc nầy điện thoại chỉ còn 30% pin.

Ngồi không, không biết làm gì, tôi text cho bà chị nói là chuẩn bị qua thăm má đây. Vừa bấm nút mở ga-ra thì cũng nhận ra ga-ra không mở được bởi đằng sau cái nút nhỏ bé đó là một ổ điện. Hai mẹ con lên youtube để coi cách mở ga-ra thì cũng đành chịu, đằng sau cái hộp internet đó lại là một ổ điện nữa.

Nhàn cư vi bất thiện. Ngồi không lại hay nghĩ đến ăn uống. Nhớ tới thùng mì gói Đại Hàn mua hôm trước, tôi tới nhà bếp nấu ấm nước sôi. Bật ga lên, ga không sáng. Tôi chợt nhớ ra dẫu là lò nấu ga nhưng vẫn phải có ổ điện để bắt đầu trước. Rốt cuộc thì đây là lò ga hay lò điện đây?

Chưa thấy lúc nào mà thèm tô mì gói Đại Hàn như lúc này. Ah, cái microwave! Tôi vội vàng lấy tô nước bỏ vào, bấm nút lên. Cũng điện! Cái máy nằm yên không trả lời. Khi con tôi còn ở trong Hướng Đạo nó có cách nấu ăn bằng ánh nắng mặt trời và giấy nhôm. Phải chi có cái máy tương tự như vậy trong lúc nầy tiện biết mấy. Có lẽ tôi phải ghi vào đề nghị để các nhà nghiên cứu phát minh ra nó.

Bây giờ, tôi mới nhận ra điện có thể dồn mình vào ngõ cụt. Công việc còn lại để làm là lau dọn. Dọn dẹp thì cũng có chừng. Mấy hôm nay cũng đã dọn dẹp rồi. Con trai từ trên lầu xuống nói nó ăn cereal. Đâu còn ăn cái gì được đâu, má. Không có điện mệt quá. Ừ. Chưa bao giờ thấy thích ăn mì gói Đại Hàn như hôm nay.

“Một ngày không có em.  
Là lòng anh tan nát”

Cách đây mấy năm, cô bạn tôi dự một tuần về thiền học. Cô nói, mỗi học viên không được dùng phone hay internet trừ khi có việc khẩn cấp. Tôi nhớ là không nghe cô than thở gì hết. Nhưng giá chót là cô cũng có điện, và chắc cũng có TV, radio vào giờ nghĩ.

Thực ra hai mẹ con tôi cũng không tệ lắm đâu. Nhớ những năm còn đi cắm trại với các con cũng vậy. Thường thì đi 3 ngày 2 đêm. Chỗ cắm trại không có điện, nước và lúc bấy giờ còn không có internet nữa. Vậy mà kỳ trại nào đi cũng vui. Có lẽ cái vui của đông người nó lấn áp qua cái bất tiện thiếu thốn của tiện lợi văn minh?

Thành phố nói thật đúng, 4 tiếng đồng sau điện có lại. Tôi nghe một tiếng “tách” nhỏ, TV có hình, có tiếng nói của cô xướng ngôn viên. Đèn trong nhà bếp sáng lên. Tôi nghe như có tiếng nước sôi, và mùi thơm của gói mì Đại Hàn.

Posted in Tuyet Van | Leave a comment

Phi Vụ 3 Giờ

Patriots hạ cánh ở phi trường Massachusetts hôm thứ Năm, 04/02

Erik Scalavino, PATRIOTS.COM WRITER
Tuyết Vân phỏng dịch

Chiếc máy bay đã hạ cánh. Chiếc máy bay có những màu sắc đặc biệt  lúc nào cũng làm người ta chú ý tới.

Những người đang lái xe trên đường đứng lại. Những nhân viên phi trường đang làm việc đứng lại. Có người lấy phone ra để chụp hoặc video chiếc máy bay đang từ từ tiến vào.

Màu đỏ, trắng, và xanh nổi bật với cái tên Patriots ở thân máy bay là cả một sự ngưỡng mộ.  

Quyền lực. Cao quý. Lý tưởng.

Trong ba năm vừa qua, chiếc máy bay này đã chở đội banh đã 6 lần chiến thắng đi khắp nơi. Mùa banh đã qua. Không ai hoạt động gì. Chiếc máy bay nằm im. Thêm vào đó, dịch Covid-19 đã làm ngưng tất cả.

Thế nhưng, tuần vừa qua, chiếc máy bay cất cánh đi về Ohio, rồi Alaska, bay qua Thái Bình Dương về hướng Trung Quốc. Vẫn một phi đoàn với bốn phi công, năm tiếp đãi viên, hai nhân viên cơ khí, và một phi công quan sát.

Ngoại trừ 12 người nói trên, chiếc máy bay hoàn toàn trống rỗng như một chiếc máy bay bỏ hoang. Nó bay đi trong thầm lặng nhưng mang một sứ mệnh là mang về một món hàng rất quý giá trong hoàn cảnh hôm nay.

Nửa tháng Ba, coronavirus như một cái gai đâm sâu vào nước Mỹ. Những dụng cụ bảo đảm vệ sinh như găng tay, khẩu trang trở nên quý giá và khan hiếm. Các tiểu bang khác, cũng như Massachusetts, phải lo tìm mua những thứ hàng thiết yếu này. Thống Đốc của Massachusetts, ông Charlie Baker, cũng kiếm gần kiếm xa cho các bệnh viện của tiểu bang mình, cuối cùng, ông có được hợp đồng mua 1.7 triệu khẩu trang, thứ khẩu trang dùng cho trong bệnh viện, người ta gọi N95, từ Shenzhe, Trung Quốc.

Lúc này, các hãng hàng không chở khách hoặc chở hàng hoá đã đóng cửa nhiều. Ông Baker không thuê được chiếc máy bay nào để chở món hàng quý giá của mình. Ông đành phải nhờ đến ban quản trị của đội banh nhà, đội banh nổi tiếng Patriots giúp đỡ. Ngay lập tức, hội đồng quản trị đồng ý, đề cử ông Jim Nolan trực tiếp ứng phó. Họ sẽ dùng máy bay của đội để làm chuyến không vụ này.

Ngày 23 tháng Ba, Nolan báo tin cho phi đoàn về ý định giúp Thống Đốc chở món hàng đặc biệt này. Tất cả mọi người đều đồng ý tham gia bởi họ biết rất rõ ràng cả nước, nơi nào cũng đang cần nó.

Được mọi người đồng ý giúp đỡ là dễ rồi, nhưng để được giấy phép chấp nhận thương vụ là cả một vấn đề.

Câu hỏi đầu tiên, máy bay mình có được phép bay qua Trung Quốc không? Câu trả lời, được, vì máy bay này được cấp phép bay tất cả mọi nơi trên thế giới. Có những chiếc máy bay chỉ có thể bay trên đất liền, không được bay qua đại dương. Cái mà chiếc máy bay này thiếu, vì ít khi bay tới châu Á, là software vẽ bản đồ cho đường bay và hệ thống liên lạc với không vận bên đó (Air Controller). Tuần cuối cùng của tháng Ba, chiếc máy bay được tân trang thêm để có thể thi hành nhiệm vụ. Đó là lúc người ta thấy nó hạ cánh ở tiểu bang Ohio.

Trong khi đó, ông Nolan và những người khác phải chạy lo về mặc ngoại giao và giấy tờ.

Chuyện không dễ chút nào. Để bay tới được Shenzhen phải qua bao kiểm duyệt và phê chuẩn. Thật ra, nó cần phải qua nhiều luật lệ như vậy từ phía Liên Bang Hoa Kỳ cũng như Tiểu Bang Massachusetts. Người ta cần phải biết lý do, đi như thế nào, đi ra sao, bao nhiêu người, họ là ai… và cả bên Trung Quốc, họ cũng phải cần biết tất cả những chi tiết ngọn nghành.

Nhiều người đã ra tay giúp đỡ nhưng người quan trọng nhất là ông lãnh sự quán Trung Hoa có văn phòng ở New York. Ông đã sắp xếp giấy tờ, liên lạc những văn phòng khác nhau, để chiếc máy bay của đội Patriots được phép bay vào Trung Hoa. Khi giấy phép đã có trong tay, ông bảo, nhưng 12 người phi đoàn cần phải có visa mới vào được.

Lập tức, Nolan phải cho máy bay ra Ohio để lấy giấy tờ, passport, hình chụp, rồi bay về New York để làm Visa. Lãnh Sự Quán đã làm việc vào ngày weekend, chạy đua với thời gian.

Thứ Hai, ngày 30 tháng Ba, chiếc máy bay hạ cánh ở Alaska, nghĩ ngơi một chút, trước khi một cuộc chạy đua 24 tiếng đồng hồ.

Chính quyền Trung Hoa đồng ý cho chiếc máy bay này xuống phi trường Shenzhen trong một giờ giấc nhất định và chỉ có thể ở đó 3 tiếng đồng hồ. Shenzhen là một thành phố kỹ nghệ như thành phố San Jose ở bắc Cali và không xa Hong Kong bao nhiêu. Bây giờ, tất cả ai tới Trung Hoa từ các quốc gia khác đều phải bị cách ly 14 ngày. Phi đoàn này không có 14 ngày để cách ly. Họ cần phải về, họ cần mang về những khẩu trang cho bệnh viện của họ. Họ sẽ không bước ra khỏi chiếc máy bay, không chạm mặt đất của quốc gia. Họ yêu cầu xin được miễn vì thời gian quá cần thiết để mang hàng về. Và cuối cùng thì họ được miễn.

Vì chỉ có ba giờ được đậu ở Shenzhen, Nolan và phi đoàn phải ráo riết tìm cách chở hàng và chuyển hàng qua khỏi hải quan trước khi máy bay đến. Cuối cùng, Nolan và đội Patriots đã tìm được một vị mạnh thường quân đồng ý giúp vào. Ông là chủ nhân của hãng kỹ nghệ Tencent, cung cấp một đội cũng 12 người để lo phần chuyên chở hàng từ dưới đất lên máy bay.

Khoảng nửa ngày thứ Ba, chiếc máy bay rời Alaska và đáp xuống Shenzhen lúc nửa đêm thứ Tư, ngày một tháng Tư. Hai giờ 57 phút sau đó, chỉ với ba phút trước giờ ấn định, 1.2 triệu khẩu trang đã nằm yên ổn trong chiếc máy bay của đội banh nổi tiếng Patriots.  

Họ trở lại Alaska vào trưa thứ Tư, và đêm thứ Năm, ngày 2 tháng Tư, họ về Massachusetts với 1.2 triệu khẩu trang cho tiểu bang.

Thống Đốc Baker quyết định đưa 300,000 khẩu trang qua New York, là nơi có bệnh dịch nặng nhất. Thứ sáu, ngày 3 tháng Tư, một chiếc xe truck lớn bắt đầu lăn bánh. Riêng 500,000 khẩu trang còn lại sẽ lần lượt được Shenzhen chuyển giao.  

Các bệnh viện ở Massachusetts từ nay đã có đầy đủ số lượng khẩu trang để những bác sĩ, y tá, và các nhân viên bệnh viện có thể yên tâm làm công việc của họ.  

Với một quyết định kịp thời, với sự tham gia của nhiều tấm lòng hảo tâm, với khả năng có thể cống hiến được, và với một chút may mắn, phi vụ 3 giờ đã thành công. Mission accomplished!

Ông Nolan nói rằng, trong hơn 20 năm làm việc với nhiều projects khác nhau, phi vụ này là project đã làm ông lo lắng nhất nhưng mãn nguyện nhất.

Posted in Tuyet Van | Tagged , , | 1 Comment