Giả Từ Toys R Us

Toy-2

Khi nghe Toys R Us sẽ đóng cửa vì bị phá sản lòng tôi có ít nhiều xúc động.

Toys R Us là tiệm đồ chơi lâu năm và lớn ở Mỹ. Gia đình nào có con nhỏ cũng đều gửi lại một ít kỷ niệm với tiệm đồ chơi này.

Chúng tôi biết Toys R Us trước khi đưa con trai ra đời. Hai vợ chồng cũng tính bỏ ra số tiền nhỏ sắm sửa phòng ốc chuẩn bị cho cháu thì khi tới đó mua đồ chúng tôi đã bỏ ra gấp đôi số tiền mình dự định dùng.

Đồ ở đây đẹp quá. Cái gì cũng có. Với một bà mẹ mới và muộn con như tôi, tôi không thể nào nói không được.

Tôi lớn lên không có đồ chơi ngoại trừ con búp bê của chị tôi chuyền xuống. Vào đây, lại thấy muốn thành trẻ con để được sở hữu những món đồ chơi này. Tiệm nằm ở thành phố Huntington Beach, gần trường Golden West college. Tiệm được coi là hạng sang trọng. Cái cuộc viếng thăm lần đó là bắt đầu cho những chuyến viếng thăm sau này theo với sự lớn lên của hai đứa con trai.

Cứ mỗi sáng chủ nhật chúng tôi lại coi tờ quảng cáo của Toy R US trên tờ báo Register của Orange County mình. Tờ quảng cao đẹp lắm, nền giấy bóng, vì là đồ chơi, nên màu sắc rất bắt mất.

Cuối năm gần đến mùa Giáng Sinh tiệm lại in catalog giới thiệu những đồ chơi mới cho ra vào dịp lễ lớn. Chúng tôi và hai đứa con cháu đầu coi để tính trước món nào nên mua, món nào không.

Mùa lẽ Tạ Ơn, trong khi bạn bè dậy sớm ra mall để mua quần áo và vật dụng trong nhà, tôi ra Toy R Us để mua đồ chơi cho con. Cứ nghĩ là tiệm đồ chơi thì đâu có ai phải xếp hàng chờ đợi vậy mà cũng khối người tới rất sớm để mua được những món hàng với giá đặc biệt. Đó là cái năm tôi mua chiếc xe đạp lớn cho Andrew, và năm sau, mua cái piano nhỏ cho Leonard. Cũng nhờ cái piao con nít đó mà tôi đánh được bản ‘Kìa Con Bướm Vàng’ đó chứ.

Mỗi lần dẫn các con tới tiệm Toys R Us thì cũng như dẫn các con đi chơi vậy. Phải nói đây là rừng đồ chơi. Hai đứa nhỏ đi dọc theo từng quầy hàng và xem xét các môn đồ chơi khác nhau. Thỉnh thoảng lại nghe tiếng kèn đồ chơi vang lên bởi những món đồ này có cái kèn với mấy chữ “Thử Tôi Đi” (Try Me). Gần như đứa con nít nào cũng phải vài lần bấm qua. Một lần khi Andrew lên ba tuổi, chúng tôi dẫn cháu đi mua món đồ chơi mà cháu đã muốn mua trước đó. Tới nơi, cháu lại thấy một món đồ chơi mới khác và cứ khăng khăng ôm chặt lấy món này. Khi thấy tôi không cho mua Andrew khóc rất to, dỗ mãi vẫn không nín. Tôi bắt đầu cảm thấy hơi mắc cỡ với người xung quanh thì quầy hàng bên cạnh một cháu trai khác cũng bắt đầu khóc to không kém cùng với lý đó tương tự. Hai bà mẹ nhìn nhau lắc đầu cười. Những bà mẹ khác cũng cười nhưng chêm vào, “con nít dễ thương làm sao” (they are so cute).

Đồ chơi của Toys R Us đẹp và bền. Mấy năm trước tôi vẫn giữ lại những món đồ chơi đặc biệt để làm kỷ niệm cho hai đứa con. Nói vậy chứ thật ra để kỷ niệm cho chính mình thì đúng hơn. Tụi trẻ lớn lên, chơi game, có internet, và những social network như Facebook, Snapchat, những món đồ chơi đặc biệt này nằm im lìm trong thùng cạc-tông lớn, như câu chuyện phim Toy Story của thập niên 90. Ông anh họ khuyên tôi nên đem gửi cho các hội từ thiện. Anh nói, kỷ niệm là trong óc trong tim mình chứ không cần phải qua vật chất. Những gì mình không dùng được thì nên để người khác dùng. Và tôi thật sự thấy vui khi những món đồ chơi của Toys R Us lại một lần nữa làm vui các trẻ con khác.

Khi hai đứa con trai lớn dần thì những chuyến đi tới Toys R Us cũng ít dần. Một lần, người bạn trẻ cùng sở cho tôi biết những món đồ chơi đang có giá hạ đặc biệt ở đây, tôi đã trả lời với một sự kiêu hãnh, “đã năm năm rồi tôi không còn mua đồ chơi nữa”, tôi muốn nói là các con của tôi đã lớn hết rồi đó. Vậy mà hôm nay nghe Toy R Us sắp đóng cửa lòng tôi lại thấy bùi ngùi.

Cuộc sống thì lúc nào cũng có sự thay đổi. Mặt trời lên rồi mặt trời xuống. Nhưng sự ra đi của Toy R us tôi cho là một tổn thất lớn với các trẻ em. Ngay cả khi là người lớn như chúng ta cũng thấy rộn ràng khi bước vào tiệm đồ chơi này. Cái cảm giác rộn ràng chỉ ở Toys R Us mới có. Tiệm đã chuẩn bị đóng rồi. Tiếng kèn đồ chơi ở đây chỉ còn là âm thanh trong trí tưởng.

Posted in Tuyet Van | Leave a comment

Sống Như Khi Còn Trẻ?

Vị bác sĩ trẻ chăm chú nghe tôi nói, ông gật đầu nhẹ vài cái rồi nở nụ cười to. Nhìn thấy cái cười của ông thì tôi hơi yên tâm. Chắc cũng không có gì đâu. Bác sĩ Young là bác sĩ gia đình. Ông là người Phi, chắc cùng là Châu Á với nhau, ông đối xử với tôi như là người trong gia đình hơn là giữa bệnh nhân và bác sĩ.
– Không sao đâu cô. Kết quả thứ máu vừa rồi rất tốt. Cô cứ giữ tập
thể dục như thế này là quá tốt.
– Nhưng sao mấy tháng này tôi có đủ thứ bệnh hiện ra vậy bác sĩ? Mắt      tôi thấy chớp sao, đầu gối đau, tai lùng bùng, và mất ngủ nữa.

Tôi dừng lại không nói tới chuyện tóc rụng và nay mai phải niềng răng bởi răng và tóc không liên quan đến ngành chuyên khoa của ông. Ông lại cười to hơn, nói:
– Đừng lo cô. Theo như cô nói, năm vừa rồi cô có quá nhiều lo lắng
về gia đình và công việc. Có thể những điều đó làm cho các hiện tượng
lão hoá đến cùng một lúc. Lão hoá là định luật tự nhiên. Cô không có gì
phải lo hết. Nếu đi bộ nửa tiếng một ngày như có đây thì cô phải sống
đến một trăm tuổi.

Nghĩ tới má tôi và những người cao niên trong nhà dưỡng lão tôi mới đi thăm tuần vừa qua, tôi nói với ông:
– Tôi thật không ham đến một trăm đâu. Tám mươi lăm là tốt rồi.

Vị bác sĩ lại cười nửa,  dặn dò tôi một vài điều căn bản và chào tôi. Vậy chắc mình cũng không sao đâu. Chỉ là lão hoá thôi mà.

Lão hóa. Cái từ nầy tôi nghe trên TV cách đây mười năm qua một chương trình quảng cáo. Mới đầu tôi không hiểu nó là cái gì. Lần đầu tiên trong cuộc đời tôi mới nghe thấy hai chữ này. Tôi vốn là người ham đọc sách. Lúc còn ở Việt Nam, tôi đọc hết sách của Tự Lực Văn Đoàn. Đọc qua Nhã Ca, Túy Hồng, Trùng Dương, Nguyễn thị Hoàng, Sơn Nam, Bình Nguyên Lộc. Nếu phải kể ra tên thì còn dài nữa nhưng tôi không thấy cuốn sách nào nói tới hai chữ ‘lão hoá’ cả. Không hiểu nhưng nghe riết rồi cũng hiểu. Tôi đoán ra lão hoá nghĩa là già. Lúc đó tôi bật cười ra, ‘ha, mấy ông quảng cáo giỏi thiệt. Già thì không nói là già mà nói lão hoá, nghe cho nó văn chương.  Bây giờ thì lão hóa đang ở trong người tôi và có lẽ tôi cũng cần kiếm lại những cái quãng cáo kia. Cái từ lão hoá nghe không còn văn chương nữa…

Nhóm bạn tôi bốn đứa mỗi năm gặp một lần vào lúc cuối năm. Chỉ là dặn nhau ra ngồi ăn và tán gẫu một chút. Phần còn lại dành cho text. Chúng tôi biết nhau từ mấy mươi năm trước khi đang học Đại Học. Lớn lên gia đình mỗi khác nhưng vẫn còn giữ liên lạc với nhau cho tới giờ. Thuỳ vẫn còn buồn ủ rũ sau cái chết của mẹ cô. Thuỳ chăm sóc cho mẹ được bảy năm, mỏi mê quá, cô gửi mẹ vào viện dưỡng lão. Hai tháng sau bà cụ mất lặng lẽ trong đêm. Thuỳ cứ ray rức mãi về quyết định của mình.

– Thôi, Thuỳ cố gắng đừng buồn nữa. Sống, chết đều do ông Trời quyết
định. Mình không có tính toán trước được đâu.

Phượng an ủi Thuỳ, ngừng một chút, cô nói tiếp:
– Sẵn đây, mình nói các bạn biết, mình và anh ấy chuẩn bị ly dị…

Ba đứa còn lại quay nhìn Phượng ngạc nhiên. Cô im lặng bình tĩnh, cái bình tĩnh để che đậy những giông bão trong lòng. Với tâm trạng của hai bạn mình tôi không dám chia xẻ câu chuyện đi bác sĩ của tôi. Cái khổ của thế xác làm sao bằng cái khổ tinh thần được.

Chúng tôi quyết định đi xi nê ở một rạp gần bên. Dù không nói ra, cả bọn đều nhớ đến cái đêm đi coi xi nê cách đây cũng phải ba mươi mấy năm. Bữa đó, Phượng khóc nức nở báo tin bồ của cô quyết định chấm dứt cuộc tình. Chỉ có khác, cái buồn của ngày hôm nay hình như trầm hơn và cũng sâu hơn. Cũng như bữa đó, xong xi nê chúng tôi ra ăn tối và ngồi nói chuyện tiếp đến khuya. Ngồi xung quanh cái lò sưởi của nhà hàng câu chuyện về khuya trở nên vui nhộn hơn. Hình như trong chúng tôi ai cũng cảm giác được tự do. Câu chuyện không có gì đặc biệt, chỉ là những chuyện hàng ngày chia xẻ với nhau. Khi ra về, Thuỳ nói:

   – Vui quá, lâu lắm mình mới có một bữa ra ngoài vui như thế này. Chắc
phải bữa nào đi nữa đi, mấy đứa.
– Đúng vậy. Mình phải sống như khi hồi mình còn trẻ mới thấy vui được. Hòa trả lời.

Phượng chêm vào:
– Lúc đi trời còn nắng. Lúc về đã qua ngày khác rồi. Tụi mình đúng là đi
hoang.

Tôi cũng nói theo:
– Thật đó, mà bữa nay đi chơi sao không thấy mệt.

Và mỗi đứa ra về trên mỗi freeway khác nhau, hẹn một ngày gặp tiếp.

          —

Sáng hôm sau tôi thức dậy trễ, vội vàng text cho cô sếp chắc tôi phải vào trễ hai tiếng. Mở điện thoại ra đã thấy 3 cái text của bạn mình. Một đứa nói bị nhức đầu vì ngủ không được. Một đứa nói đau cổ họng. Còn Hòa dặn đừng đi khuya nữa, muốn sống như khi còn trẻ nhưng không được đâu. Cô đang bị nóng và sợ chắc bị cúm.

Tôi cười thầm bởi chính mình cũng thấy mỏi quả. Cũng may là sáng nay không có họp. Năm chữ ‘sống như khi còn trẻ’ của Hòa vang vang trong đầu. Hòa nói đúng. Muốn nhưng không được đâu. Mà muốn để làm gì chứ. Tôi nhớ một câu nói người ta thường hay dùng, ta không thể thay đổi hay sống về quá khứ, cũng không tiên đoán được tương lai, điều tốt nhất là hãy sống với hiện tại. Cái hiện tại là Thuỳ vẫn còn buồn, Phượng đang tiến hành ly dị, Hòa sống một mình, và tôi cảm thấy mỏi mệt vô cùng. Nó không phải là chuyện vui nhưng nó là chuyện của mình. Và nếu mình không biết thương yêu nó, chăm chút nó, thì ai đây? Đời sống không phải là ngồi chờ trận bão đi qua mà phải biết đi trong cơn mưa đang trút xuống.

Tôi vội vàng ngồi dậy text. Không sao đâu, cố gắng tĩnh dưỡng, gặp lại hai tuần. Nghĩ tới cái đầu gối đang đau, tôi text tiếp. Ăn nhẹ xong vô gym ngồi ngâm nước nóng nói chuyện. Cái bữa ăn tối hôm qua mắc quá, khi chia tiền trả tôi biết đứa nào cũng hít hà.

Và tôi lo chuẩn bị đi làm. Chắc không vô trễ đến hai tiếng như mình đã nói.

Posted in Tuyet Van | 1 Comment

Cuộc Chia Tay

Moment-1

Khi cái tin đưa ra tôi phải chuyển về làm việc ở một đơn vị khác ai cũng ngạc nhiên và thương hại cho tôi. Mấy tháng nay hãng tôi có sự thay đổi từ cấp lãnh đạo trên. Những nhân viên dưới như chúng tôi cũng bị ảnh hưởng theo. Xếp trên của xếp tôi nói, công việc tôi sẽ giúp cho bộ phận bên văn phòng mới chạy tốt hơn. Đành chịu thôi. Trời kêu ai nấy dạ.

Tôi làm ở campus này đã hai chục năm. Hai năm nữa thì về hưu. Tôi than thầm, trời ơi, chỉ còn hai năm nữa mà cũng không được yên thân. Tôi bắt đầu dọn dẹp lại những giấy tờ và tài liệu sách vở cũng như copy những documents cần thiết cho công việc của mình. Bắt đầu phải lo kiếm những thùng không để bỏ đồ vào. Tôi phải chuyển qua đó trong vòng hai tuần.

Phải bỏ văn phòng này tôi tiếc lắm. Mỗi lần có ai nghe tôi làm việc ở đây họ đều hít hà, ơi, chị làm ở đó sướng lắm ha. Ở đây, tôi có một văn phòng riêng, bãi đậu xe là tầng hầm dưới đất. Đậu xe vào, lên thang máy thì tới thẳng văn phòng. Hai chục năm nay tôi chẳng hề biết nắng mưa đội mũ che dù là gì. Và còn hơn thế nữa, campus này có phòng tập thể dục cho tất cả các nhân viên làm việc ở đây. Vậy mà bây giờ phải bỏ hết tất cả lại.

Lily, cô bạn đồng nghiệp nhỏ hơn tôi đến hai mươi tuổi, ứa nước mắt. Chị đi em buồn quá. Ở đây có chị em tâm sự cho vui. Tôi hiểu cô. Campus tôi không có mấy người Việt mình làm, gặp được một người đồng hương thì mừng lắm. Anh Thành, bên bộ phận ấn loát, gửi cho tôi hai câu thơ:

Đưa người ta không đưa sang song
Sao nghe tiếng sóng ở trong lòng…

Cách đây gần bốn mươi năm, tôi cũng có một người bạn đọc cho tôi hai câu thơ này khi đưa tôi từ bến xe Quảng Ngãi để về quê ra đi. Lòng tôi bùi ngùi. Chẳng đã gần bốn mươi năm rồi sao. Đó là một thời gian sóng gió mà hình như trong lòng ai cũng có một vết thương. Tôi nhớ là tôi đã rất sợ sự thay đổi. Trong một năm rưỡi ở trại tị nạn, mỗi lần nhìn từng gia đình ra đi định cư là mỗi lần có sự nao nao. Sống ở Indiana một thời gian rồi lại phải chia tay nữa. Chị tôi và tôi đã khóc nức nở. Khi tôi ở Cali, chúng tôi ở trong một chung cư nhỏ và bắt đầu xây dựng tình cảm láng giềng với những căn hộ khác. Nhưng rồi lại phải một lần nữa bỏ đi sau khi mùa được căn nhà đầu tiên. Tôi nhớ ba tôi cũng rất buồn khi phải xa những người bạn mới của ông. Dọn ra rồi, thỉnh thoảng chúng tôi vẫn trở lại thăm các gia đình đồng hương trong khu chung cư nầy.

Người ta nói lịch sử sẽ lập lại thì đây quả là lịch sử đã lập lại với tôi. Cái buồn nao nao chỉ để ứa chút nước mắt nhưng rất não lòng. Thà mình khóc được to, được hả hê có lẽ sẽ dễ chịu hơn. Tôi bắt đầu ngày mới ở đơn vị mới trong bầu trời xám xịt của cơn mưa đầu mùa. Người ta đã báo trước tôi cô xếp mới này nổi tiếng khó tính, ngang tàng, và theo dõi nhân viên từng chút một. Khi nhìn cô, tôi nghĩ ngay tới con gà cồ đá em tôi nuôi khi còn ở quê. Tiếng đồn đi xa và tiếng đồn rất đúng. Nếu hai mươi năm qua tôi đã làm việc rất thoải mái thì hai tháng vừa qua là định luật cân bằng mà tôi phải cầm lấy.

Tối về nhà lòng tôi thật không vui. Giấc ngủ cũng không thấy ngon. Tôi dỗ dành mình, thôi chịu khó đi, chỉ hai năm thôi mà. Cứ nghĩ rằng mình đang tập đi tu, tập nhịn, tập bình tĩnh, tập bỏ qua hết ngoài tai cho tâm hồn được bình yên. Nếu qua được hai năm này thì tôi quả là có đi tu thật đó. Nhưng nói thì dễ chứ đâu phải nói là làm được. Mỗi ngày đi làm về lòng tôi nặng trĩu hơn. Mỗi sáng thức dậy chẳng thấy hào hứng gì để trở lại công việc.

Tôi có một gia đình nhỏ gánh vác, một bà mẹ già phải chăm sóc, bờ vai là chỗ dựa cho chị tôi, tôi không thể để cô chen vào gia đình tôi được. Và tôi bắt đầu thay đổi bởi vì với cô, cô không có lý do gì để thay đổi, nhưng tôi thì có. Tôi bắt đầu nhìn cô khác hơn, không thấy cô giống con gà cồ đá nữa nhưng lại rất giống một người đàn bà mạnh mẽ, giỏi giang, gánh vác hết công việc cho gia đình nhà chồng. Tôi nhìn thấy cái quan tâm của cô khi cô không hiểu hết công việc đã xảy ra như thế nào. Và tôi đã giải thích cho cô cặn kẽ, muốn cô biết rằng tôi sẽ làm việc không phải chỉ với cô nhưng mà là cho cô. Vậy đó, cái chiêu bài đơn giản này đang từ từ có sự ảnh hưởng tốt. Cô xếp khó tánh đang bắt đầu dịu lại. Vẫn còn ngày nắng ngày mưa chứ không phải thay đổi qua đêm đâu nhưng ít nhất có sự thay đổi dễ chịu hơn. Đường tu của tôi còn dài lắm, tôi biết. Tôi phải dặn lòng mỗi ngày chỉ cần làm sao cho ngày hôm nay vui hơn ngày hôm qua là mừng rồi.

Lily và anh Thanh email hỏi thăm tôi và hẹn ra ăn trưa. Nhớ quá những bữa ăn trưa chung với anh em. Có cuộc chia tay nào mà không tránh khỏi bùi ngùi. Nhưng chắc đó là cơ hội để mình biết trân trọng được những tình cảm đã đến. Và còn hơn thế nữa, phải biết mở lòng cho những điều sắp tới. Như cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã viết “Dù đến rồi đi, tôi cũng xin tạ ơn người …”. Thảm cỏ bên kia có thể không giống như thảm cỏ bên này nhưng chắc nó vẫn có màu xanh riêng của chúng…

Đường tu của tôi còn dài lắm.

Posted in Tuyet Van | Leave a comment

Tôi Làm Facebook

20180102_092726Nghe lời bạn xúi, làm facebook đi Vân, làm để liên lạc bạn bè thuận tiện hơn, tôi mở cho mình một cái facebook account liền. Nếu những người làm trong sở biết là tôi vẫn chưa dùng facebook, biết là mấy hôm nay tôi cũng đang tập làm quen với nó, thì chắc họ phải cười chết. Bởi lẽ tôi làm việc bên phần hành kỹ thuật, ở một xứ mà kỹ thuật mới ra đời hai lần trong một năm thì quả thật tôi đã đi rất chậm. Hình như bây giờ nếu không có facebook thì không làm sao gặp lại bạn bè cũ hết. Thôi cứ làm.

Khi lên những tấm hình gia đình đầu tiên tôi cẩn thận chọn chỉ có tôi mới thấy được thôi. Tôi dùng một mạng viết tiếng Việt để viết vài câu giới thiệu. Cái gì cũng phải có mở màng chớ. Sau khi nhờ mạng bỏ dấu xong, đọc lại kỹ lưỡng,  (chứ không thôi bút sa gà chết) tôi cho lên cái post đầu tiên của mình trên facebook và mời hai người bạn nhận  mình trên diễn đàn này.

Ngày hôm sau, tôi có được bốn người bạn mới. Mới là mới trên facebook thôi chứ bạn bè thì biết với nhau từ lớp sáu, lớp bảy rồi. Facebook có chương trình làm di chúc. Nếu tôi phải ra đi, cái gì cần phải làm cho trang mạng của tôi đây. Mình muốn giữ nó vĩnh viễn hay chỉ cho lên một thời gian rồi đóng luôn thôi. Ai sẽ là người liên lạc với họ để báo tin buồn này? Tưởng làm facebook liên lạc bạn cũ cho vui chứ đâu ngờ phải đối diện với những câu hỏi mà rất nhiều người không ai dám nói tới!

Khi thấy bạn tôi có đến vài trăm người bạn tôi thật giật mình. Bạn ở đâu mà nhiều quá vậy? Ngày hôm sau tôi có đến mười mấy cái yêu cầu để làm bạn trên mạng. Cứ từ người này kết nối tới người bạn khác, nảy sinh không kịp trở bàn tay. Lúc đầu tôi nhận hết. Khi đến con số gần bốn mươi tôi bắt đầu thấy ngại. Mình chỉ cần có một số bạn cũ thôi mà. Khi thấy tôi không trả lời, có bạn còn nhắc riêng. Thôi cứ nhắm mắt mà ừ đi Vân. Chẳng phải nhạc sĩ Diệu Hương đã viết, không cần biết Bạn (em) là ai, không cần biết Bạn (em) từ đâu, đó sao. Và còn nữa, Tứ Hải Giai Huynh Đệ, mình để đâu rồi? Vậy là tôi bắt đầu ừ tiếp, cho đến gần con số năm mươi thi tôi dừng lại.

Nếu bạn nhiều thì tin tức cũng tới nhiều. Có lần đang ngủ phải giật mình dậy vì điện thoại sáng lên cho biết có thông tin đang tới. Giật mình, bởi vì tôi vẫn còn bị ám ảnh những cú điện thoại gọi vào lúc khuya trong mấy tháng Má tôi đau nặng. Cũng có lần nữa đêm thấy dấu hiệu bạn đang giơ tay chào!! Đi ngủ đi bạn! Khuya rồi.

Sáng thứ Bảy vừa thức dậy tôi coi cái điện thoại của mình thử có gì mới trên Facebook không. Có là quá trời. Tôi cũng nóng lòng muốn biết chuyện gì đã xảy ra trong khi mình đang ngủ nhưng không lẽ bỏ bữa ăn sáng với chồng con mà lo trả lời thích (Like) với bạn bè? Vậy đâu có phải đạo? Trong khi ăn sáng, tôi bấm vội vào điện thoại và biết là bạn bên kia có sinh nhật và những bạn khác đang gửi lời chúc mừng. Tôi tự bảo, được rồi, chút nữa mình chúc bạn cũng được. Tôi không thích dùng phone bởi nó nhỏ lắm. Tôi thích dùng laptop, đánh máy chữ Việt Nam với đầy đủ 5 dấu huyền, sắc, hỏi, ngã, nặng. Sau bữa ăn sáng rồi, tôi dùng laptop và bắt đầu facebook với bạn bè. Cái bản tin mới thấy rõ ràng trên phone thì bây giờ không thấy trên laptop. Làm sao gửi lời chúc đến bạn mình đây? Tìm kiếm trên mạng cả buổi cũng không biết làm sao có lại được cái post đó hết. Cuối cùng tôi hỏi riêng một người bạn khác và được biết là cái post đó nó không chạy đi đâu hết. Cứ lên trang nhà của bạn mình mà trả lời.

Có một em ở cùng quê nhắn tin với tôi, chi co nho em ko. Em la con o Thanh do. Tôi đoán em nói rằng, chị có nhớ em không. Em là con ông Thanh/Thành/Thạnh đó. Ở quê, tôi nhớ có hai gia đình, một là gia đình ông Thành và gia đình kia là ông Thạnh. Cả hai đều có còn gái. Vậy thì em này là con của ai? Tôi nhắn tin lại, phải em là con chú Thành không? Ko chi, o Thanh. Tôi không hỏi tiếp, trả lời lưng chừng, bây giờ chị em mình biết rồi đấy.

Tôi gặp lại cũng phải gần mười người bạn học thuở Tiểu Học và Trung Học. Lúc đầu cũng khó nhận ra nhưng qua vài lần thăm hỏi thì hình như cái mấy mươi năm kia chỉ là một khoảnh khắc nhỏ. Bạn bè mỗi người có một đời sống riêng nhưng mái trường ngày xưa, kỷ niệm thời ấu thơ và tuổi trẻ lúc đôi mươi lớn lên trong một thời điểm giống nhau là những sợi dây vô hình đã nối chúng tôi lại. Tôi cũng mừng là mình đã làm cái facebook account nầy. Lứa tuổi tụi tôi không phải già nhưng cũng đã lớn hết rồi. Thời gian đâu có dừng lại cho mình. Và nếu không gặp nhau bây giờ thì biết đến khi nào?

Posted in Tuyet Van | Leave a comment

Chậm Một Chút

Tháng trước đây tôi bị cảnh sát chận lại và phát cho cái “traffic ticket”. Thật là đau. Nhà tôi ở gần trường tiểu học. Ra vài bước là có một cái “stop sign”. Sáng đó tôi đi làm hơi trễ nên vội vàng chạy qua khỏi bảng “stop” luôn. Cũng cứ nghĩ đâu có cảnh sát nào làm việc vào sáu giờ rưỡi sáng đâu, vậy mà hôm đó lại có một anh cảnh sát ngồi chờ sau lùm cây lớn. Tôi bị bắt quả tang. Vừa thấy vô duyên vừa thấy đau. Cái ticket này tốn tôi ba trăm đô. Bao nhiêu cúp bông, khuyến mãi cả một năm cuốn đi theo chiều gió.

Thật vậy, khi nghe tôi bị cái ticket ở chỗ stop sign ai cũng hít hà. Bạn tôi nói, chậm một chút, có vài giây thôi mà sao để bị phạt uổng tiền quá. Đó là chưa kể phải bỏ ra một ngày để đi học lớp giao thông luật lệ nữa.

Mấy hôm nay tôi cứ nghĩ hoài lời nói của bạn tôi. Chậm một chút. Ba chữ nghe rất bình  thường  nhưng thấm vào lòng tôi sâu đậm. Hình như trong mấy mươi năm qua lúc nào cuộc sống tôi cũng có có sự hối hả. Đi học, đi làm, và ngay cả đi chợ. Ai cũng nói thời gian ở Mỹ đi nhanh quá. Vậy mình có thể sống chậm một chút được sao?

Tôi bắt đầu muốn thực hành cái lối sống này. Sự bắt đầu của câu chuyện là việc lái xe nên tôi cũng bắt đầu sự chậm của mình bằng việc giao thông. Cái exit trên xa lộ đề về nhà tôi lúc nào cũng bị kẹt dài vào giờ buổi chiều. Nhiều xe phải đi bên lane ngoài rồi hối hả mở đèn xí nhanh xin cho tấp vào. Thường thì tôi không cho đâu. Ai kêu không chịu vào lane chính như tôi đây. Nhưng bây giờ chiều nào tôi cũng nhường hai xe sang lane. Có nhiều người mừng quá vẫy tay cám ơn. Có người cảm ơn bằng đèn xe. Tôi cũng thấy vui thầm. Và tôi về nhà vẫn đúng giờ. Ơi, chậm vài giây cho họ mà thấy cũng vui quá.

Tôi bắt đầu để ý đến mấy tấm stop sign gần nhà. Để ý, không phải vì tôi sợ cảnh sát bắt phạt như lần trước mà là để thấy mình chậm hơn, cẩn thận hơn, và cũng trân trọng với luật lệ giao thông đã xếp đặt. Tôi thắng nhẹ trước khi tới bằng stop, thắng lại, đưa đầu nhìn hai bên đường, rồi từ từ lái xe tiếp. Làm như vậy cũng là tỏ lòng quý trọng những khu nhà láng giềng bên. Khi mình quý người khác thì hình như mình cũng quý chính bản thân mình.

Nhớ có lần nghe trên YouTube, thầy Nhất Hạnh có khuyên phải đi chậm lại để nghe bước chân mình dậm trên mặt đất. Lúc đó tôi nghĩ thầm, quá chậm, làm sao mà bước được như vậy chứ. Thực ra chậm nằm trong cái lắng nghe của chính mình và những xung quanh mình. Chắc có lẽ trái tim cũng đập chậm lại hoặc nhip nghỉ giữa hai tiếng đập dài hơn chăng ? Tôi không biết. Có điều hình như tôi cảm thấy thoải mái, nhẹ nhàng hơn.

Bây giờ khi qua thăm Má tôi, tôi không còn cái hối hả lo lắng cho bà như trước đây. Nếu hôm đó Má tôi không muốn đi nghỉ giấc trưa hay ăn ít một chút thì cũng không sao. Thời gian còn lại để nhìn bà và hỏi thăm với nhau. Thời gian vẫn cứ đi, không chậm lại cho mình nhưng tôi tìm thấy sự êm đềm hai mẹ con ngồi bên nhau. Như cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã viết, “Ƭɑ ngh℮ đời rất mênh mông, Ƭrong chân người bước chậm chậm”.

Có lẽ năm 2018 là năm tôi phải sống chậm.

Chậm một chút. Có sao đâu.

Posted in Tuyet Van | Leave a comment

Vườn Nhân Loại

Tôi đọc bài thơ này của nhà thơ Viên Linh trên Người Việt online. Tôi rất thích đọc bài ông viết, nhất là viết về những ngày làm báo trước bảy lăm. Bài thơ dài năm chữ, ý tưởng tương phản, đối chát nhau. Tôi thích lắm. Có comment lại bằng bốn câu thơ của mình.

Vườn Nhân Loại

Có khu vườn nhân loại
Ngày đêm ở quanh ta
Mỗi một mầm gieo xuống
Có trăm giòng lệ sa.

Mầm ấy là thi thể
Được phủ bằng hương hoa
Khu vườn là nghĩa địa
Xanh đều đều mộ bia.

Mùa nào cây cũng mọc
Xuân hạ cùng thu đông
Nắng lửa hay giông bão
Vườn càng nở thêm bông.

Thế kỷ ta đang sống
Ngày ngày vào khúc quanh
Khu vườn đời đây đó
Càng ngày càng lan nhanh.

Cây của mùa đói kém
Cây của mùa đao binh
Cây của mùa chủ nghĩa
Cây của mùa thần linh.

Có vườn mùa phong kiến
Cây cỏ đầy vua quan
Có vườn mùa trung hiếu
Lác đác nhánh cần vương

Có vườn mùa khởi nghĩa
Cây cỏ đầy thanh niên
Có vườn mùa dân chủ
Cây cỏ toàn anh em.

Có vườn mùa dị giáo
Cây cỏ đầy thánh linh
Có vườn mùa dân tộc
Có vườn mùa Chân Kinh

Có vườn mùa tín ngưỡng
Có vườn đầy u minh
Có vườn đầy phát xít
Có vườn đầy công an

Có vườn đầy cộng sản
Có vườn đầy nhân dân
Có vườn đầy cải tạo
Có vườn đầy thanh xuân.

Có vườn đầy cán bộ
Có vườn đầy lưu dân
Ta đợi mùa hạn hán
Ta chia tay cùng em.

Có khu vườn nhân loại
Ngày đêm ở quanh ta
Mỗi một mầm gieo xuống
Có trăm giòng lệ sa. (Viên Linh)

 

Có vườn đầy ơn nghĩa
Cây cỏ mọc tình thân
Trái tim nào chia xẻ
Xin giữ cất trăm năm  (Tuyết Vân)

Posted in Tuyet Van | Leave a comment

Thanksgiving 2017

Let our lives be full of both thanks and giving.

Vậy đó, cái blog này đã lên được một năm rồi. Đủ để làm một dấu ấn nhỏ cho mình.

Nhớ mùa lễ Tạ Ơn năm ngoái tôi ngồi mày mò WorldPress để lên cho mình một trang mạng làm chổ chia xẻ với bạn bè. Không có facebook nên việc chia xẻ cũng không tiện. Nhưng rồi lại có một vài cái Like ngạc nhiên tới. Thật là vui. Tôi thăm lại trang nhà của họ. Cũng like trả lời lại. Và tôi bắt đầu mê những blog của họ. Đọc và thấy cái tình cảm nhân sinh với nhau. Communication có sức mạnh như vậy đó và internet đã đưa chúng ta lại gần nhau hơn.

Mùa lễ Tạ Ơn năm nay tôi đặc biệt có hai điều để biết ơn. Một là Má tôi đã khoẻ lại nhiều. Ở cái tuổi chín mươi tư như vậy là quá tốt rồi. Bà đã sinh hoạt đi lại. Mỗi ngày chúng tôi nhắc bà đem tập thơ cũ ra đọc. Má tôi bị điếc nặng. Qua bao năm không nghe rõ tiếng nói cộng thêm căn bệnh quên (dementia) của tuổi già bà đã có sự khó khăn khi muốn diễn đạt ý nghĩ của mình. Đọc thơ giúp bà nói chuyện dễ dàng hơn.

Một điều nữa để tôi cảm thấy thankful là có em cousin Hạnh. Hạnh là con gái đầu của cậu Chin tôi. Má tôi thương gia đình cậu mợ lắm. Chị em Hạnh có một chổ đặc biệt trong trái tim bà. Trong thời gian Má tôi đau nặng Hạnh thường lên xuống chở cậu mợ đi thăm Má tôi. Hạnh text cho tôi thường xuyên hỏi thăm sức khỏe cô Bảy. Má tôi thứ bảy.

Nhưng hơn thế nữa hai chị em tôi lại có dịp trò chuyện chia xẻ với Hạnh nhiều hơn. Chị em trước kia thì chỉ gặp qua những bữa giỗ hoặc tiệc tùng khác của đại gia đình. Hi. Bye. How Are You. Thế thôi. Hạnh nhỏ hơn tôi đến tám chín tuổi gì đó nhưng tính tình chín chắn nên nói chuyện với nhau cũng hợp lắm. Chúng tôi nói từ chuyện trong nhà bếp đến chuyện sống ở đời. Từ những mẹo vặt đến chuyện khoa học đời sống. Chị tôi đã về hưu và tôi thì cũng chỉ còn một hai năm rồi cũng gác kiếm thôi. Tôi vẫn mong cùng với chị tôi có một cuộc sống hưu trí theo đúng nghĩa hưu trí. Trong hành trình mới này hy vọng sẽ có Hạnh như một người bạn đồng sở thích.

Trong chín tháng Má tôi đau và chữa bệnh tôi đã học hỏi và khám phá nhiều điều về việc chăm sóc người bệnh và tìm kiếm sự giúp đỡ từ những chương trình xã hội. Tôi đã từng khóc thầm, cầu nguyện, sợ hãi, và ngay cả trầm cảm. Tôi mang mặc cảm tội lỗi bởi vì so với những người khác thì trường hợp của Má tôi đã khó gì lắm đâu. Khi tôi làm hẹn gặp bác sĩ tâm lý là lúc tôi bắt đầu nói chuyện với Hạnh và cô cháu kêu tôi bằng mợ. Nói chuyện hay đứng ra tâm sự là cách để giải thoát nhưng u uẩn tâm hồn mình. Tôi cảm thấy nhẹ nhàng hơn sau đó nhiều lắm.

Mùa Thanksgiving năm nay tôi có nhiều điều để cảm ơn.

Posted in Tuyet Van | 3 Comments