Tôi Làm Facebook

20180102_092726Nghe lời bạn xúi, làm facebook đi Vân, làm để liên lạc bạn bè thuận tiện hơn, tôi mở cho mình một cái facebook account liền. Nếu những người làm trong sở biết là tôi vẫn chưa dùng facebook, biết là mấy hôm nay tôi cũng đang tập làm quen với nó, thì chắc họ phải cười chết. Bởi lẽ tôi làm việc bên phần hành kỹ thuật, ở một xứ mà kỹ thuật mới ra đời hai lần trong một năm thì quả thật tôi đã đi rất chậm. Hình như bây giờ nếu không có facebook thì không làm sao gặp lại bạn bè cũ hết. Thôi cứ làm.

Khi lên những tấm hình gia đình đầu tiên tôi cẩn thận chọn chỉ có tôi mới thấy được thôi. Tôi dùng một mạng viết tiếng Việt để viết vài câu giới thiệu. Cái gì cũng phải có mở màng chớ. Sau khi nhờ mạng bỏ dấu xong, đọc lại kỹ lưỡng,  (chứ không thôi bút sa gà chết) tôi cho lên cái post đầu tiên của mình trên facebook và mời hai người bạn nhận  mình trên diễn đàn này.

Ngày hôm sau, tôi có được bốn người bạn mới. Mới là mới trên facebook thôi chứ bạn bè thì biết với nhau từ lớp sáu, lớp bảy rồi. Facebook có chương trình làm di chúc. Nếu tôi phải ra đi, cái gì cần phải làm cho trang mạng của tôi đây. Mình muốn giữ nó vĩnh viễn hay chỉ cho lên một thời gian rồi đóng luôn thôi. Ai sẽ là người liên lạc với họ để báo tin buồn này? Tưởng làm facebook liên lạc bạn cũ cho vui chứ đâu ngờ phải đối diện với những câu hỏi mà rất nhiều người không ai dám nói tới!

Khi thấy bạn tôi có đến vài trăm người bạn tôi thật giật mình. Bạn ở đâu mà nhiều quá vậy? Ngày hôm sau tôi có đến mười mấy cái yêu cầu để làm bạn trên mạng. Cứ từ người này kết nối tới người bạn khác, nảy sinh không kịp trở bàn tay. Lúc đầu tôi nhận hết. Khi đến con số gần bốn mươi tôi bắt đầu thấy ngại. Mình chỉ cần có một số bạn cũ thôi mà. Khi thấy tôi không trả lời, có bạn còn nhắc riêng. Thôi cứ nhắm mắt mà ừ đi Vân. Chẳng phải nhạc sĩ Diệu Hương đã viết, không cần biết Bạn (em) là ai, không cần biết Bạn (em) từ đâu, đó sao. Và còn nữa, Tứ Hải Giai Huynh Đệ, mình để đâu rồi? Vậy là tôi bắt đầu ừ tiếp, cho đến gần con số năm mươi thi tôi dừng lại.

Nếu bạn nhiều thì tin tức cũng tới nhiều. Có lần đang ngủ phải giật mình dậy vì điện thoại sáng lên cho biết có thông tin đang tới. Giật mình, bởi vì tôi vẫn còn bị ám ảnh những cú điện thoại gọi vào lúc khuya trong mấy tháng Má tôi đau nặng. Cũng có lần nữa đêm thấy dấu hiệu bạn đang giơ tay chào!! Đi ngủ đi bạn! Khuya rồi.

Sáng thứ Bảy vừa thức dậy tôi coi cái điện thoại của mình thử có gì mới trên Facebook không. Có là quá trời. Tôi cũng nóng lòng muốn biết chuyện gì đã xảy ra trong khi mình đang ngủ nhưng không lẽ bỏ bữa ăn sáng với chồng con mà lo trả lời thích (Like) với bạn bè? Vậy đâu có phải đạo? Trong khi ăn sáng, tôi bấm vội vào điện thoại và biết là bạn bên kia có sinh nhật và những bạn khác đang gửi lời chúc mừng. Tôi tự bảo, được rồi, chút nữa mình chúc bạn cũng được. Tôi không thích dùng phone bởi nó nhỏ lắm. Tôi thích dùng laptop, đánh máy chữ Việt Nam với đầy đủ 5 dấu huyền, sắc, hỏi, ngã, nặng. Sau bữa ăn sáng rồi, tôi dùng laptop và bắt đầu facebook với bạn bè. Cái bản tin mới thấy rõ ràng trên phone thì bây giờ không thấy trên laptop. Làm sao gửi lời chúc đến bạn mình đây? Tìm kiếm trên mạng cả buổi cũng không biết làm sao có lại được cái post đó hết. Cuối cùng tôi hỏi riêng một người bạn khác và được biết là cái post đó nó không chạy đi đâu hết. Cứ lên trang nhà của bạn mình mà trả lời.

Có một em ở cùng quê nhắn tin với tôi, chi co nho em ko. Em la con o Thanh do. Tôi đoán em nói rằng, chị có nhớ em không. Em là con ông Thanh/Thành/Thạnh đó. Ở quê, tôi nhớ có hai gia đình, một là gia đình ông Thành và gia đình kia là ông Thạnh. Cả hai đều có còn gái. Vậy thì em này là con của ai? Tôi nhắn tin lại, phải em là con chú Thành không? Ko chi, o Thanh. Tôi không hỏi tiếp, trả lời lưng chừng, bây giờ chị em mình biết rồi đấy.

Tôi gặp lại cũng phải gần mười người bạn học thuở Tiểu Học và Trung Học. Lúc đầu cũng khó nhận ra nhưng qua vài lần thăm hỏi thì hình như cái mấy mươi năm kia chỉ là một khoảnh khắc nhỏ. Bạn bè mỗi người có một đời sống riêng nhưng mái trường ngày xưa, kỷ niệm thời ấu thơ và tuổi trẻ lúc đôi mươi lớn lên trong một thời điểm giống nhau là những sợi dây vô hình đã nối chúng tôi lại. Tôi cũng mừng là mình đã làm cái facebook account nầy. Lứa tuổi tụi tôi không phải già nhưng cũng đã lớn hết rồi. Thời gian đâu có dừng lại cho mình. Và nếu không gặp nhau bây giờ thì biết đến khi nào?

This entry was posted in Tuyet Van. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s