Inauguration

Hôm qua Thứ Sáu là ngày nhậm chức Tổng Thống của President Donald Trump. Vào hãng xong tôi vội text chị tôi nhắc chị mở TV. Má tôi rất thích coi những chương trình đặc biệt như thế nầy. Đây là những sự kiện lịch sử, không chứng kiến thì uổng lắm.

Ngày nhậm chức của Tổng Thông là ngày vinh danh cho nền dân chủ Hoà Kỳ. Đó không phải là ngày của ai đă thắng hay thua trong cuộc bầu cử vừa qua. Tôi hy vọng và cầu mong đất nước Hoa Kỳ sẽ thịnh vượng cho bốn năm đang tới.

Có nhiều cuộc biểu tình ở Washington DC đang diễn ra trong ngày nhậm chức. Nói như phó tổng thống Pence đã nói, khi ông đi xem Broadway tuồng kịch Halminton và bị một số khán giả la ó, thì đó âm thanh của tự do.

Nhưng tôi không đồng ý khi những cuộc biểu tình này đi đến bạo động, đập phá các cửa tiệm, và kêu gọi học sinh nghĩ học. Đúng ra, họ nên khuyên các em đừng bỏ học mới đúng. Trường học sẽ mất tiền nếu học sinh không tới, city sẽ tốn thêm tiền nếu phải bỏ thời gian và nhân lực để giữ sự an ninh cho thành phố. Cũng may là những cuộc biểu tình đã không tệ hơn nữa.

Buổi lễ nhậm chức thật đẹp, mang nhiều ý nghĩa và hy vọng. Tôi rất thích chiếc áo xanh của vị đệ nhất phu nhân.

joe-biden

Former Vice President Joe Biden and wife

Nhưng trong tất cả, tôi thích nhất là khi thấy cựu phó tổng thống Joe Biden và phu nhân đã đáp chuyến xe lửa Amtrak về quê Delaware. Ông vẫn thường dùng xe lửa để đi làm khi còn phục vụ ở Thượng Viện. Joe is always a likable man. Ông đã phục vụ cho public suốt cuộc đời ông và nay thì ông về quê để bắt đầu cuộc sống private life của một công dân bình thường như mọi người khác.

Thank you, Mr. Biden.

Posted in Tuyet Van | Leave a comment

Đoạn Cuối

Hôm qua chúng tôi đi thăm mợ Sáu. Mợ Sáu nằm nhà thương đã 5 ngày. Mợ Sáu là chị dâu của má tôi. Cậu mất ở Việt Nam đã lâu. Má tôi thứ Bảy. Chị dâu em chồng thân với nhau lắm. Dù không nói ra chúng tôi cũng rất lo và cầu mong sao mợ được chóng khoẻ lại. 
Hôm nay toi post lại những cảm nghĩ này mà một ngày đó tôi bất chợt nghĩ đến khi nhìn má tôi ra về khi tới thăm tôi.

09/15/2016

mom1Hai hôm nay khi đưa má tôi ra xe về nhà lòng tôi cứ thấy bùi ngùi. Má tôi nhìn thấy yếu hơn nhiều lắm. Đôi chân hơi run bước trên nền xi măng, tay cầm chiếc gậy màu đà nhũ, má tôi chầm chậm lên xe ngồi. Má đã chín mươi mốt tuổi rồi còn gì. Nhưng chỉ mới hai hôm nay thôi sao thấy bà yếu hẵn đi. Tôi ngạc nhiên khi thấy lòng mình nao nao muốn khóc.

Tôi cứ thường nói với chị tôi và những bạn bè khác là có cha mẹ già như ở tuổi má tôi thì không còn lo gì nữa. Trời Phật đã lo cho họ rồi. Ở tuổi này nếu không là Trời Phật thì ai chứ? Mình cứ làm đúng bổn phận làm con lo cho cha mẹ, phần còn lại hãy để cho ơn trên quyết định. Và tôi cảm thấy nhẹ nhàng lắm. Nếu má tôi có lười tập thể dục hay bỏ sữa Ensure một hai bửa cũng được, tôi không quá bận tâm lo lắng lắm. Người già cũng như mình thôi, cũng có những hôm chỉ muốn thưởng thức sự lười biếng như là một phần thưởng cho những ngày siêng năng trước đó. Vậy mà sao hôm nay tôi lại thấy nao nao. Rồi một lúc nào đó, cũng gần thôi, tôi sẽ không còn đưa má tôi ra xe nữa. Má tôi yếu lần mỗi ngày.

Đầu năm 2015, ở tuổi chín mươi, chị tôi theo gia đình người cậu dẫn bà về Việt Nam. Đó là một chuyến đi lịch sử vi cuộc hành trình đi từ Bắc vào Nam, thăm từng thành phố, danh lam thắng cảnh.  Điều đáng nói nhất là bà đã về quê thăm những bà con hàng xóm còn lại, và thắp nhang cúng mộ ông bà ngoại tôi. Những người quen trên chuyến đi ai cũng khen bà đẹp quá và khoẻ nữa. Má tôi nghe vui lắm. Khi về Mỹ bà cứ khoe hoài. Chị em tôi thật mãn nguyện với chuyến đi này. Thôi, đâu còn lần thứ hai. Cuối 2015 má tôi thấy yếu đi theo từng tháng. Cái thay đổi đến rõ trước mắt mình, có lẽ vì vậy làm tôi thấy xót xa chăng? Một trong những cái vui của bà là đọc báo và đi chợ Viet Nam. Ngày nào ba chị em tôi cũng đều đem báo về. Nhiều lúc má tôi mê đọc đi ngủ trể. Chị tôi không cho vì sợ bà đọc nhiều hại mẳt nhưng tôi nói cứ để má đọc, đã ở tuổi này rồi còn mê đọc báo là một ân sũng. Cứ mỗi sáng thứ Bảy chúng tôi chở bà đi chợ Việt Nam. Bà cũng còn tinh tế mua đồ gì về nấu cho con cháu ăn lắm. Nhưng cũng được hơn hai tháng nay má tôi cảm thấy lười đi chợ mà chỉ dặn chị tôi mua những món nọ món kia cho bà. Ngày trước, chúng tôi đi đâu bà cũng đi theo chơi. Bây giờ thì không thế nữa. Vừa rồi, gia đình tôi đi Dana Point theo đường Pacific Coast Highway, phải ép mãi má tôi mới chịu lên xe. Và tôi thấy rõ là má tôi không còn hứng thú thưởng ngoạn như trước đây, tôi tự nhủ lòng lần sau sẽ không ép bà đi nữa.

Từ khi ba tôi mất, cứ mỗi cuối năm ba chị em tôi rủ đi Las Vegas và dẫn má đi luôn. Năm nào cũng có những kỹ niệm đáng nhớ. Có năm đi Valley of Fire, Red Rock, có năm đi Death Valley. Cũng có năm chỉ đi dọc trên đại lộ, nhìn người, nhìn đèn và những tòa cao ốc kiến trúc thuộc hàng quốc tế. Không biết má có còn khoẻ để đi thêm một năm nữa không. Và tôi cầu nguyện nhiều lắm. Cuộc sống cuả tôi mấy năm nay luôn bắt đầu bằng lời cầu nguyện cho một ngày bình an. Năm ba tôi đau nặng tôi đã cầu nguyện thật nhiều xin ơn trên cho ba tôi qua được kỳ này để chúng tôi còn làm được một điều mong ước cho ông. Và tôi đã được toại nguyện. Tôi nhớ lời cầu nguyện của tôi như là một lời mặc cả với Trời Phật. Con chỉ xin lần này thôi, xin ơn trên cho ba con qua khỏi. Sau này, nếu lúc nào Trời Phật muốn dẫn ba con về thì con sẽ không hề than van, trách móc. Hai năm sau, ba tôi mất ở tuổi tám mươi chín sau một vài tuần nhập viện. Lòng tôi nhẹ nhàng. Tôi tạ ơn trên trước đã cho tôi có cha mẹ già. Thương lắm chứ, nhớ lắm chứ, nhưng tôi cảm thấy ân sũng tôi nhận được đã nhiều lắm rồi, tôi không còn lý do gì để than trách nữa. Cái walker màu đỏ ba tôi dùng trước đây xếp cất trong garage để dành sau này má tôi dùng. Cho đến nay bà vẫn còn khoẻ chỉ cần đến chiếc gậy thôi. Vậy mà sao tôi phải lo phải buồn? Có phải tôi đã quá tham lam và quên mất luật tự nhiên của làm người?

Mùa hè đã qua. Buổi sáng khí trời se sắt lạnh với chút sương mù làm tôi nhớ tới Indiana, thành phố gia đình tôi đã định cư vào đầu thập niên tám mươi. Đó là những năm có rất nhiều người tị nạn.  Nhà thờ Disciple of Christ đã bảo trợ chúng tôi, một gia đình người H’mong và một gia đình nưã người Cuba. Indiana như là quê hương thứ hai, cho đến bây giờ chúng tôi vẫn còn giữ liên lạc với họ. Trong những người chúng tôi thường liên lạc, giờ này chỉ còn hai. Tuổi họ cũng khoảng tuỗi ba má tôi. Nhiều khi nghĩ lại, tôi thấy đúng là phải có duyên thì mới gặp nhau. Tại sao trong muôn vàn nhà thờ gia đình tôi lại đến đây, tại sao ở hai thế giới khác nhau từ địa lý đến nhân sinh quan mà lại gặp nhau được.

Cứ vài năm chúng tôi đi về Indiana thăm. Tháng chín năm đó, lần thứ hai, chúng tôi đi thăm những người bạn này ở khu về hưu Red Robin. Trong tất cả các người bạn Mỹ ở đây tôi thương nhất là bà Loisanne. Bà có đôi mắt sáng, nụ cười lúc nào cũng nở ra và một giọng nói thân thiện. Ngồi nói chuyện với bà tôi biết được cha của bà là một mục sư và em trai bà đã tử nạn trong đệ nhị thế chiến. Lòng tôi vô cùng xúc cảm và cảm thấy một sự tri ân dến gia đình bà. Đó là lần cuối chúng tôi gặp Loisanne. Tháng mười hai năm ấy bà qua đời. Bà Dorothy Hunter là người dùng internet sớm nhất. Bà thích internet lắm. Với bà internet đứng thứ hai sau âm nhạc. Itoko, Marilynn, ông Hunter, cũng như ba tôi vậy, từ từ đã ra đi. Bây giờ ớ Indiana chỉ còn Daisy and Marjorie. Khi Daisy bị vỡ mạch máu ở đầu (brain aneurysm) chị tôi vội vàng lên thăm bà. Sức khoẻ có hồi phục nhưng bà phải phải dời vào khu dưỡng lão. Cũng như má tôi, họ quên nhiều lắm và liên lạc với họ khó khăn hơn. Cách đây mấy năm, chúng tôi quen được Jennifer. Cô là người thư ký trong nhà thờ chính đã lo soạn hồ sơ gia đình tôi từ trại tị nạn vào Mỹ. Vì vậy cô biết rõ về gia cảnh chúng tôi nhiều lắm. Gặp cô chúng tôi thật mừng. Bây giờ Jennifer là cái gạch nối cho chị em tôi với Indiana. Indiana còn có anh em Nam và Kim nữa. Những người bạn Việt Nam này đã cho tôi biết cái tình bạn chân thật thắm thiết như thế nào. Năm ấy sau một thời gian rất dài không liên lạc, lúc trở lại gặp nhau tình bạn vẫn nguyên vẹn. Chúng tôi tay bắt mặt mừng và trò chuyện với nhau như câu chuyện tiếp tục lại mới từ ngày hôm qua thôi. Tình cảm nó mãnh liệt như vậy đó và chị em tôi thật là may mắn để cảm nhận được điều đó.

Thời gian qua nhanh thật. Một giờ, một ngày thì lâu nhưng một năm, hai năm qua nhanh lắm. Chúng tôi đang ở cái tuổi mà cách đây mấy chục năm ba má tôi và những người bảo trợ đã đi qua. Đời sống mà, nó là một cái vòng quay âm thầm như đường quỹ đạo. Đường quỹ đạo có thể đi mãi nhưng đời người thì phải dừng chân lại. Tôi nay ở trọ trần gian. Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời. Chẳng phải cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã nói vậy sao. Đôi khi ngồi một mình nghĩ chuyện vớ vẫn cho vui, tôi thấy ông Trời thật thông minh và công bình. Ai rồi cũng phải ra đi và ra đi một cách giống nhau không sang hèn phân biệt. Vậy thì cái đoạn cuối của mỗi chúng ta cũng trật tự và không đến nỗi phải ảm đạm lắm. Tôi thấy vui một chút vớt ý nghĩ này bỡi tôi vốn dĩ là người không thích buồn. Lúc nào tôi cũng nhìn đời với nữa ly nước đầy hơn là nữa ly nước thiếu. Thảo nào bà Majorie có nó với tôi trước đây rằng, chết là một ân sũng. Death is a gift. Thật là chí lý phải không bạn. Câu hỏi còn lại của tôi là vậy thì mình phải sống sao với đoạn cuối còn lại này. Bạn tôi bảo rằng, còn sống sao nữa, phải sống tốt, sống tử tế thôi. Những gì chưa làm được thì hay cố hoàn tất, xấu thì sửa lại cho tốt và đã tốt rồi thì làm tốt hơn thôi. Cứ mỗi ngày hãy chọn một niềm vui. Bạn tôi quả là một người khôn ngoan, hiểu đời và biết sống. Có lẽ tuần tới nay tôi sẽ nấu cái gì đặc biệt để gia đình anh em về ăn với nhau, với má tôi. Hình như bây giờ đó là niềm vui còn lại của bà.

Posted in Tuyet Van | Leave a comment

Đi Thăm Trâm

12/08/2016.

20200114_114555Khi nghe Trâm qua Mỹ đang ở bên Arizona thì cũng vào lúc cô sắp sửa về Việt Nam. Trâm là cô bạn tôi học chung chỉ một năm lớp mười hai, năm thi Tú Tài IBM, 1974.

Khi có được số điện thoại của Trâm, tôi gọi thăm cô liền. Nghe cái giọng nói thiệt thà Bình Định rặc của cô thì đúng là Trâm rồi. Lần cuối khi tôi gặp Trâm đó là năm 1976, nghe Trâm sinh đứa con đầu lòng, tôi có vào Bình Định thăm cô.

Vậy rồi thôi. Gia đình tôi rời Việt Nam mấy năm sau đó. Tôi biết cô vẫn ở Bình Định, đời sống cũng tạm ổn, nhưng chưa có lần nào liên lạc cả.

Tôi mời Trâm qua Cali chơi nhưng cô không đi được. Bận lo giùm cho cháu ngoại trong những ngày còn ở lại Mỹ. Cách đây mấy hôm, Trâm gọi hẹn gặp nhau ở phi trường Los Angeles (LAX). Cô đi chuyến bay nội địa rồi mới chuyển sang đi chuyến bay ngoại quốc về Việt Nam. Có ba bốn tiếng đồng hồ trống trong khi chờ đợi. Tôi nghĩ nói thì dễ đó nhưng LAX  không đơn giản đâu. Tôi cũng không muốn Trâm phải bị phân chia tinh thần hay thời giờ trên chuyến bay của cô. Đi đường xa càng đơn giản càng tốt hơn.

Tôi quyết định đi xe đò thăm Trâm. Bây giờ người Việt mình có đủ mọi phương tiện di chuyển hằng ngày qua các tiểu bang khác như Arizona hay Neveda. Thật là tiện lợi. Tôi nao nức cho cuộc tương phùng này, mong gặp lại cô học sinh hiền lành năm nào đã cùng với tôi ôn văn luyện võ.

Tôi biết rằng cái hình ảnh đó chỉ là kỷ niệm mà thôi. Tôi sẽ gặp một người đàn bà ở tuổi sáu mươi, một người có lẽ hơi tròn, một khuôn mặt có những nếp nhăn xung quanh hai mắt, như tôi, bởi vì lần trước chúng tôi gặp nhau là cách đây bốn mươi năm.

Lần đầu tiên tôi đi xe bus có đa số hành khách là người Việt mình. Vui lắm. Cứ như là một little Sài Gòn di động vậy. Tôi nghe có nhiều giọng địa phương khác nhau. Giọng Quảng Nam, giọng Bắc, giọng trong Nam, tôi và người bạn đồng hành có giọng miền Trung Bình Định. Những câu chuyện riêng tư nói ra trên xe bus nhưng không ai thấy lo ngại vì ai cũng là người lạ mà, rồi thì khi xuống xe có ai còn biết ai đâu. Những câu chuyện trao đổi huyên thuyên làm chuyến xe thêm thú vị.

Tôi nhận ra Trâm ngay khi xe vừa tới chợ Lâm. Cô không tròn người như tôi tưởng.Vẫn rong rảy, cao ráo và rất Bình Định. Chúng tôi ôm, nhìn nhau cười. Cái bốn mươi năm đó đi đâu mất, chỉ thấy rằng đây là hai chị em bạn rất thân mới vừa gặp sau một tuần trước thôi. Chúng tôi ăn bữa cơm chiều và bắt đầu hỏi-trả lời như bài thi vấn đáp. Tôi hỏi Trâm nhiều hơn bởi cô đang cất cả một quê hương và kỷ niệm của tôi.

Tôi hỏi từng vị giáo sư chúng tôi đã học trước đây. Đa số là họ đã qua đời. Có thầy cuộc sống cũng OK nhưng có thầy cực khổ lắm. Tôi hỏi từng người bạn, có người chỉ nhớ mặt nhưng không nhớ tên. Có ba người bạn nam sinh khá thân với chúng tôi, thì có hai người Trâm hoàn toàn không biết tin.Tôi nói với Trâm cố gắng tìm tin tức họ.Tôi nói như là năm 1974 vừa mới hôm qua đây thôi. Cứ một lần Trâm trả lời thì y như có một chút xúc động dâng lên. Tôi nhớ cái năm học lớp mười hai đó lắm. Nó làm tôi thấy mình lớn hơn. Nó như có đôi cánh chắp cho tôi tuổi trẻ đầy những ước mơ được bay cao. Những lời giảng bài của các thầy cô như mở ra một khung của mới. Thầy Tâm, thầy Thông dạy Triết, thấy Ba dạy Vật Lý, thầy Minh râu dạy Toán, thầy Dung dạy Sử Địa… tôi làm sao quên được. Tôi có cảm giác như có một cái gì đó đổ vỡ khi nhớ đến thời tuổi trẻ đó. Mặc dù đời sống tôi bên này bình yên nếu không muốn nói là thoải mái, tôi vẫn không bao giờ thấy trọn vẹn.

Tối đến hai chị nằm với nhau thủ thỉ cho đến khuya.Tôi bắt đầu hỏi về cuộc sống riêng tư của Trâm.Về người chồng và ba đứa con. Cuộc sống của Trâm khá thoải mái. Tôi mừng lắm. Nếu không chắc lòng tôi sẽ phải thấy nặng nề. Cảm ơn Trâm.

– Bạn có nhớ Mạnh không?
– Nhớ. Tôi trả lời.
– Hồi đi học Mạnh cũng thích Bạn lắm đó.
– Biết. Tôi trả lời.
– Nghe tôi qua Mỹ, Mạnh nói không biết có gặp Bạn bên này không.

Tôi lặng yên. Mặc dù chỉ trả lời tiếng một với Trâm nhưng trong lòng tôi không biết bao nhiêu là cảm nghĩ. Năm đó tôi là học sinh mới ở trường, làm quen với Trâm và hai chị em luôn ngồi bàn đầu. Hình như trong suốt thời gian trung học, tôi luôn là người hoặc ngồi đầu bàn hoặc cuối bàn. Bên kia Mạnh cùng ngồi đầu bàn cách nhau giữa đường đi. Tôi chỉ thật sự quen Mạnh vào nửa năm học sau, khi tôi bắt đầu thật sự thấy quen thuộc hơn với những người bạn xung quanh. Bạn bè rủ đi chơi chung với nhau và đôi khi chúng tôi trao đổi những cái nhìn có tình cảm thầm kín. Tết năm 1975 Mạnh ra nhà thăm tôi. Đứng nói chuyện chỉ 10-15 phút. Rồi thôi. Tôi không có tin tức gì của Mạnh cho đến hôm nay khi nghe Trâm nhắc tới. Đã hơn bốn mươi năm rồi. Tôi nhớ đến bài hát “Nỗi Lòng Người Đi” của cố nhạc sĩ Anh Bằng. Bây giờ tôi mới hiểu được sao bản nhạc ông viết hát ra nhiều xúc cảm như vậy. Cho dù cái tình cảm ấy có ngắn, có nhỏ nhưng nó vẫn là cuộc đời của mình.

Không hiểu sao tôi thấy tuổi trẻ của tôi chỉ nằm trong hai năm ngắn ngủi. Quãng đường còn lại, mặc dù cũng có nhiều kỷ niệm không quên được đó, nhưng phần nhiều chỉ là những vật lộn cho đời sống. Bởi vậy tôi xót xa nhớ thương cái tuổi trẻ của mình, như nhạc sĩ Anh Bằng đã nhớ thương người tình ông quen ở Hà Nội. Đời sống cứ đi. Dòng sông cứ chảy. Tôi đứng đây nhìn quay lại, nhớ lắm, bởi vì thầy Tâm dạy Triết ở năm mười hai có giảng cho chúng tôi, không ai có thể bước xuống dòng sông cũ một lần thứ hai (Heraclitus).

Tôi đi thăm Trâm mà thấy như đi thăm lại chính mình

Tuyết Vân

Posted in Tuyet Van | Leave a comment

Dọn Dẹp

bookcase

Tôi đang nghĩ đến cái gì sẽ là New Year resolution cho năm 2017 của mình đây thì cô em họ tôi có đề nghị một điều rất thích thú. Đó là hãy nghĩ và thực hiện nhiều hơn những điều mang tính chất lạc quan. Tôi sẽ chọn một điều này thôi để làm năm 2017 resolution của mình. Bài Dọn Dẹp tôi đã post ở những blogs khác cách đây hơn nữa năm. Nay muốn chia xẻ với tất cả các bạn vì nó cũng nằm trong khuôn khổ positive thinking. 

Happy New Year everyone!

 

Dọn Dẹp

Và tôi quyết định đi mua cái bookcase ở Ikea. Đồ đạc trong nhà nhiều quá, chịu không nỗi. Mà phải có đồ gì quí báu đâu. Chỉ là sách vở của hai đứa con. Cộng thêm sách mà tôi đã tích trữ từ bao năm qua để dành khi nào ở không thì đọc. Cộng thêm những folder, binder hãng tôi làm đã bỏ đi khi họ remodel office. Thấy đồ còn tốt quá, tôi tiếc nên đem về nhà hết. Thì giờ vẫn chưa có. Folder, binder vẫn chưa dùng. Tôi sắp vào trên chiếc bàn dài thành hai ba dãy trông thật không thẫm mỹ chút nào.

Nhớ có đọc trên internet rằng nếu đồ đạc trong nhà không dùng, không thưởng thức thì đó là rác. Trong vòng sáu tháng nếu đồ không đụng tới thì nên quăng đi. Đã tới lúc phải xắp xếp lại rồi. Và tôi quyết định đi mua cái bookcase ở Ikea để thu dọn những giấy tờ sách vở nào mình sẽ giữ lại.

Buổi trưa nhìn hai cha con hì hục lắp ráp cái tủ rồi cho kê vào sát tường trong phòng khách gia đình  tôi biết việc mua cái bookcase hơi trễ một chút nhưng rất phải. Nói theo người Mỹ thì đây là một good investment. Thật vậy, chiếc tủ hình vuông chia ra mười sáu ô đủ để cho tôi sắp xếp. Sách vở nặng thì để dưới. Giấy tờ nhẹ thì để trên. Những cuốn sách giáo khoa này bìa cứng và giấy thật tốt.

Nhiều cuốn tôi mua lại từ thư viện. Mấy năm nay sách trở thành ebooks trên Kindle nên tôi không nghĩ là mình sẽ có thêm nữa đâu. Leonard dành một ô để game, một ô để notebooks.

Chiếc tủ sách đã đâu vào đấy, thùng recycle cũng đầy luôn. Người mình cái gì cũng giữ cũng cất. Đồ ở đây tốt quá, bỏ đi lại thấy tiếc nhưng giử lại thì không dùng tới.

Với tinh thần đang hăng hái tôi tiếp tục dọn cái walk-in closet của chúng tôi. Cứ hai ba năm thì tôi gửi đồ cho hội Cựu Chiến Binh Việt Mỹ. Đã tới lúc rồi đây. Lần này tôi thực sự donate. Những cái áo len đẹp, những bộ suit tốt tôi đều đem ra nếu thấy không còn bận đã hai năm rồi. Mình không dùng nữa thì để người khác dùng. Tôi có đọc câu chuyện của Bill Rosendahl, cựu City Council của Los Angeles. Bill qua đời cách đây mấy tháng với căn bệng ung thư. Ông rất rộng rãi với ngững người xung quanh ngay cả người lạ. Ông đã từng nói, tôi tin rằng chúng chỉ tạm dừng chân ở đây thôi. Khi tới lúc ra đi mình không nên còn gì nữa. “I believe we’re just passing through, by the time you die you should have nothing left.” Lời phát biểu của ông làm tôi kính phục vô cùng. Nói đến đây tôi lại nhớ đến bài hát của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Bài Ở Trọ. Tôi nay ở trọ trần gian. Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời. Tôi nghĩ rằng nếu Bill và nhạc sĩ Trịng Công Sơn gặp nhau thì hai người chắc phải hợp ý với nhau lắm. Bỡi vì cả hai đều thấy rằng “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng.”

Vâng, tôi cũng đang bước vào tuổi sáu mươi nên cũng dọn dẹp về mặt tinh thần chuẩn bị cho một cuộc sống khác. Đã nghĩ đến về hưu, đi du lịch dài hạn nhưng cái mong muốn nhất là được làm tình nguyện. Ngay từ khi bước chân đến Hoa Kỳ là tôi đã nghĩ đến điều này. Muốn làm một chút gì đó cho người khác vì mình nợ người ta nhiều lắm. Nợ nhà thờ đã bảo trợ lo cho mình qua đây. Nợ những khoảng tiền học bỗng Pell Grant trong bốn năm đại học. Nợ ân tình ân nghĩa trong bao năm qua.  Mình cần phải trả lại nhiều lắm. Bỡi vì nếu không thì mình sẽ không còn dip khác nữa. Như Bill đã nói, we’re just passing through, nhưng hãy làm con đường đi đẹp hơn nghe bạn.

Dọn dẹp nhà cửa và dọn dẹp cho mình.

Posted in Tuyet Van | 1 Comment