Ở Tuổi Sáu Mươi

Năm ngoái khi bước tới tuổi sáu mươi tôi có viết một bài nói về những suy nghĩ của mình về lứa tuổi về già này. Thật ra, đối với tôi, sáu mươi là một cuộc hành trình mới. Mời bạn đọc. Hy vọng rằng bạn cũng đồng hành với tôi.

Tôi nghe bản nhạc Ở Tuổi 20 hôm nọ trên đài TV. Không biết hết lời nhạc, nhưng thấy cái điệp khúc dễ thương vô cùng.
              Ở tuổi 20 nghe gió nóng bên vành tai
Theo những chiếc hôn đầu tiên,
Tôi đã yêu người …
               
              Ở tuổi 20, em như nhánh sông dần xa,
xa như lá phai thềm xưa,
Ngày tôi mơ người …

Giai điệu trẻ trung, tràn đầy nhưạ sống như lứa tuổi đôi mươi vậy. Vâng, tuổi 20 trẻ đẹp và lý tưởng lắm. Tôi nhớ có đọc ở đâu đó, tuổi trẻ là tài sãn của quốc gia. Youth is national treasure. Tình yêu của họ mãnh liệt, bất chấp. Ngoài việc xây dựng cho tương lai quốc gia trong 10 hay 20 năm tới, những người trẻ này còn là những người sẽ xông ra chiến trường khi cần đến. Tôi quý tuổi trẻ vô cùng.

Tôi cũng đã qua tuổi hai mươi từ nhiều thập niên. Cuộc sống tuy có bị giới hạn vì hoàn cảnh chiến tranh cùa đất nước bấy giờ nhưng đó vẫn là một thời dễ thương để nhớ.  Bây giờ thế hệ chúng tôi đã nằm vào ở tuổi sáu mươi. Già hết rồi. Cái tính sôi động trở nên đằm thắm. Cái tính bộp chộp trở nên cẩn thận hơn. Cái tính hời hợt cũng trở thành chăm chút lại. Từng tờ lịch xé ra hằng ngày gom lại vậy mà đã thành mấy mươi năm.

Tôi có cô bạn ly dị chồng đã gần hai mươi năm. Ở vậy nuôi con và lo cho cha mẹ. Cô khác thì chồng mất ở Việt Nam. Một tay ôm con vượt biên qua Mỹ, may mắn gặp một người chồng khác, tạo nên một gia đình hạnh phúc mới. Vợ chồng tôi có con trễ nhưng rồi thì cũng đâu vào đấy. Bao nhiêu năm nay dẫn con đi học, đi đánh banh, đi sinh hoạt Hướng Đạo, bây giờ cũng không còn bận bịu nưã. Bạn bè gặp nhau hay hỏi đến tình trạng sức khoẻ, phương pháp dưỡng sinh và tin những người quen ai còn ai mất. Ở tuổi sáu mươi thôi không còn nghe gió nóng bên vành tai và mơ người.

Nói vậy thôi,  chứ theo người Mỹ  thì tuổi sáu mươi là cái tuổi đang làm lại từ đầu. Mà hễ cái gì từ đầu cũng hào hứng cả.  Thật vậy, những hôm gia đình có dịp họp mặt với nhau như ngày giổ, ngày shower, chị em chúng tôi hay chia xẻ với nhau những điều mới mẻ từ nhà cửa, du lịch, đến nấu nướng trong bếp. Mạng lưới internet cũng cho chúng tôi những hành trình mới mà thế hệ trước không có được. Ở tuổi sáu mươi xin đi lại từ đầu.

Gần hai năm nay vợ chồng tôi bắt đầu  tân trang căn nhà mình. Hồi trước bận bịu quá, cái gì cũng phải bỏ qua một bên hết, nhưng đến tuổi này nếu không làm bây giờ để gia đình con cái hưởng thụ với nhau thì đến bao giờ? Với thì giờ trong tay và tài chính dư giả hơn, với những kinh nghiệm từ những người đi trước, và nhất là với tin tức trên mạng tôi có nhiều tự tin khi nói chuyện với những người contractors. Tân trang xong, bà con ai cũng khen được quá và ai cũng đồng ý là đã tới lúc phải nghĩ đến hưởng thụ cuộc sống cho mình. Những gì mình không có được ở tuổi hai mươi, ba mươi thì tuổi sáu mươi này thưởng thức cũng còn kịp.

Khi mới qua Mỹ, tiếng tăm không rành, chỉ đi học những ngành gì để dễ kiếm việc làm. Nay thì gần đến tuổi về hưu, tôi bắt đầu nghĩ tới học những môn mình vốn dĩ vẫn yêu thích nhưng không có cơ hội đi học khi còn trẻ. Tôi coi trên báo Người Việt thấy không biết bao nhiêu là lớp, từ lớp computer, lớp chup ảnh đến lớp dạy đàn dạy hát. À, thì ra những người khác cũng như mình thôi. Cũng muốn bắt đầu lại một hành trình mới nhưng lần này này sẽ chủ động nắm tay lái, học những cái mình yêu thích, đam mê mà hoàn cảnh cuộc sống đã không cho phép mình thực hiện được. Nhất định là tôi sẽ ghi danh học chụp ảnh. Mê lắm. Và tôi cũng sẽ học tranh sơn nước. Tôi không biết mình có khả năng hay không nhưng tôi yêu tranh sơn nước vô cùng. Ít nhất là học để biết. Vậy thôi. Biết được cái gì cũng tốt cả. Knowledge is power mà. Ở tuổi sáu mươi này tự nhiên trở thành học trò đi xe hơi tới trường.

Vâng, có nhiều cái bắt đầu lắm, ngay cả cái thuộc về thế giới của tuổi trẻ là tình yêu, chúng tôi cũng có những cuộc hành trình mới. Tại sao lại không chứ? Chúng tôi muốn sống cơ mà. Tình yêu ở tuổi sáu mươi chín chắn nhưng không thiếu phần ngại ngùng, hồi hộp, và mong chờ. Tôi có một người anh họ, sau khi ly dị, đã kiếm trên mạng về người tình củ khi  anh chị còn đi học ở Sài Gòn. Cũng vưà lúc chị ấy đã ly dị chồng. Hai người liên lạc nhau, và quyết định đi tới hôn nhân, chia xẻ  quảng đời còn lại. Đó là câu chuyện với happy ending. Với những cuộc tình không đoạn kết thì người tuổi sáu mươi cũng có thể trả lời một cách rất thiền tâm, thôi đó là số mệnh. Và đó là một quan điểm lành mạnh mà chỉ có tuổi đời mới giúp mình nhận ra được. Ở tuổi sáu mươi, em như nhánh sông dần xa, xa như lá phai thềm xưa, nhưng tôi vẫn yêu đời.

Tôi bắt đầu chuẩn bị cho mình về hưu và ngạc nhiên là tôi cảm thấy háo hức cho cuộc sống khác. Bạn tôi thì nghĩ khác. Chừng nào về thì về. Đi làm vẫn tốt hơn. Cô có người dì đã về hưu cứ than ở không chán quá, thỉnh thoảng tổ chức làm bánh bèo, bánh hỏi rồi kêu chị em tới ngồi ăn cho vui. Thật ra nếu đó là một công việc mình yêu thích, đam mê thì cũng đâu cần phải ngưng làm việc. Nhưng có bao nhiêu người được cái may mắn đó đâu. Cách đây mấy mươi năm, gia đình tôi cũng như bao người khác háo hức cho một cuộc khởi hành với cái tên vượt biên. Bao năm sinh sống ở đây, có biết bao nhiêu là đoạn đường, đi làm, thất nghiệp, rồi đi làm. Giai đoạn nối tiếp giai đoạn, từ con cái đến nhà cửa và nay thì đang bước vào một thập niên mới, thập niên sáu mươi. Tôi kiếm trên internet  thử coi có những bàn luận nào về tuổi sáu mươi hay không thì thấy được câu này: Lục thập nhi nhĩ-thuận. Khi người ta tới 60 tuổi thì mới đạt đến mức độ hoàn-hảo về mặt tri-hành, kiến-văn, và kinh-nghiệm về cuộc sống. May quá, cái định nghĩa này không nhắc tới chữ già.

Gần năm năm nay, tôi hiểu được thế nào là lão hóa. Trước đây, khi nghĩ đến lão hóa thì nghĩ đến bậc cha mẹ mình. Bây giờ nó đã đến với mình mà lại còn sớm hơn nữa. Trong ba chị em bạn chơi với nhau, đứa bị phong thấp, đứa bị tai lùng bùng ( ear ringing). Riêng tôi sau mấy mươi năm ngồi làm việc, hậu quả là đau thần kinh tọa. Và thế là chúng tôi bắt đầu một hành trình mới. Một cuộc tìm kiếm luyện tập thể dục trao đổi với nhau. Khí công hay yoga? Có cần đi gym hay là chỉ luyện tập ở nhà? Cả một bài học mới mà trước đây tôi chưa hề biết đến.

Ở tuổi sáu mươi, như nhánh sông trôi dần xa, và một cuộc phiêu lưu mới bắt đầu. Sáu mươi chính là tuổi ba mươi lần thứ hai.

This entry was posted in Tuyet Van. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s